Trước khi bạn nói, hãy lắng nghe.
Trước khi bạn viết, hãy nghĩ.
Trước khi bạn tiêu pha, hãy kiếm được.
Trước khi bạn đầu tư, hãy tìm hiểu.
Trước khi bạn phê phán, hãy chờ đợi.
Trước khi bạn cầu nguyện, hãy tha thứ.
Trước khi bạn bỏ cuộc, hãy thử.
Trước khi bạn nghỉ hưu, hãy
tiết kiệm
.
Trước khi bạn chết, hãy cho đi.
Đối với mình – Phải siêng năng, không được lười biếng, ai lười biếng không làm được việc. Phải
tiết kiệm
, không xa xỉ, vì xa xỉ hoá ra tham lam, nhất là đối với tiền bạc của đoàn thể phải rất phân minh.
Tại sao bạn lại keo kiệt với bản thân? Tại sao bạn lại chần chừ? Bạn
tiết kiệm
vì cái gì – vì một lúc nào đó khác? Không có lúc nào đó khác. Chỉ có hiện tại. Ngay lúc này.
Chúng ta là một xã hội đầy những con người bất hạnh đến lãy lừng: cô đơn, lo âu, chán nản, ưa phá hoại, dựa dẫm – những con người vui vẻ khi giết đi thời gian mà mình cố gắng để
tiết kiệm
.
Trước khi bạn nói, hãy lắng nghe. Trước khi bạn viết, hãy suy nghĩ. Trước khi bạn tiêu xài, hãy làm ra tiền. Trước khi bạn đầu tư, hãy nghiên cứu. Trước khi bạn phê bình, hãy đợi đến lúc phù hợp. Trước khi bạn nguyện cầu, hãy tha thứ. Trước khi bạn từ bỏ, hãy cố gắng. Trước khi bạn về hưu, hãy
tiết kiệm
. Trước khi bạn chết, hãy cho đi.
Kiệm là
tiết kiệm
, không xa xỉ, không hoang phí, không bừa bãi….
Tiết kiệm
không phải là bủn xỉn. Khi không nên tiêu xài thì một đồng xu cũng không nên tiêu. Khi có việc đáng làm, việc ích lợi cho đồng bào, cho Tổ quốc, thì dù bao nhiêu công, tốn bao nhiêu của, cũng vui lòng. Như thế mới đúng là kiệm.
Tiết kiệm
phải kiên quyết không xa xỉ. Việc đáng làm trong 1 giờ, mà kéo dài 2, 3 giờ, là xa xỉ. Hao phí vật liệu, là xa xỉ. Ăn sang mặc đẹp trong lúc đồng bào đang thiếu cơm, thiếu áo, là xa xỉ… Vì vậy xa xỉ là có tội với Tổ quốc, với đồng bào.
Con người ta cứ gồng mình lên để thu hồn lại trong những quy chuẩn mặc định, trong những mực thước mà đại đa số tán thành, ngậm ngùi với những đấu tranh trong huyết quản, trong tiềm thức, trong bản năng mà không dám tận hưởng. Họ
tiết kiệm
cả cảm xúc để rồi một ngày xa xôi, khi nằm hấp hối, nhìn tuổi trẻ của con cái mà ước ao có thể quay trở lại để sửa chữa vài lỗi lầm, để thực hiện vài dự định bị lãng quên, để tham gia vài trò điên rồ nào đó.
Tại sao bạn lại keo kiệt với bản thân? Tại sao bạn lại chần chừ? Bạn
tiết kiệm
vì cái gì - vì một lúc nào đó khác? Không có lúc nào đó khác. Chỉ có hiện tại. Ngay lúc này.