Tra cứu

Bạn đang tìm
điều gì?

Đặt lại

Kết quả tra cứu

“Vần Y”

20 danh ngôn
01

Danh ngôn

“Thích” là khi ta biết mặt tốt đẹp nhất của một người và ta thích người ấy ….. “Yêu” là khi ta biết rõ mặt xấu xa nhất của một người, mà ta vẫn yêu người đó bằng cả trái tim.
03

Danh ngôn

Love comes to those who still hope even though they’ve been disappointed, to those who still believe even though they’ve been betrayed, to those who still love even though they’ve been hurt before. Tình yêu đến với những ai vẫn hy vọng dù đã từng thất vọng, vẫn tin tưởng dù từng bị phản bội, vẫn yêu thương dù từng bị tổn thương.
04

Danh ngôn

“Like” is when you know the best side of someone and like them… “Love” is when you know the worst side that someone could ever have, and you still love that person with everything you have in your heart. “Thích” là khi ta biết mặt tốt đẹp nhất của một người và ta thích người ấy ….. “Yêu” là khi ta biết rõ mặt xấu xa nhất của một người, mà ta vẫn yêu người đó bằng cả trái tim.
05

Danh ngôn

Thật đáng ngạc nhiên rằng ai đó có thể làm trái tim bạn tan vỡ, ấy vậy mà bạn vẫn yêu người ấy với từng mảnh nhỏ.
07

Danh ngôn

Cuộc sống là một điều lạ lùng. Tại sao lại khát khao cuộc sống như vậy? Đó là trò chơi mà không người nào thắng. Sống là lao lực vất vả và chịu đựng khổ đau, cho tới khi tuổi già trườn tới và chúng ta đặt tay xuống tro lạnh của lửa tàn. Sống thật khó khăn. Đứa trẻ đau đớn hít hơi thở đầu tiên, người già đau đớn hổn hển hơi thở cuối cùng, và tất cả ngày tháng tràn đầy rắc rối và buồn thương; và vậy mà con người tiến vào vòng tay rộng mở của cái chết, loạng choạng, ngã díu, đầu quay về sau, chiến đấu tới giây phút cuối cùng. Và cái chết đầy tử tế. Chỉ cuộc sống và những điều của cuộc sống mới đau đớn. Thế nhưng chúng ta vẫn yêu cuộc sống và căm ghét cái chết. Thật lạ lùng.
08

Danh ngôn

Vào tuổi ba mươi con người ngờ rằng mình là kẻ ngốc; Biết điều đó ở tuổi bốn mươi và thay đổi kế hoạch của mình; Đến tuổi năm mươi, trách cứ sự trì hoãn đáng hổ thẹn, Anh ta tăng cường động lực khôn ngoan để thay đổi. Với tất cả sự cao quý của suy nghĩ Thay đổi; và lại-thay đổi; rồi chết vẫn y như vậy.
09

Danh ngôn

Tôi từng muốn tự sát hàng trăm lần, nhưng không biết vì sao tôi vẫn yêu cuộc đời. Sự yếu đuối nực cười này có lẽ là một trong những thiên hướng u sầu ngu xuẩn của chúng ta, bởi có điều gì ngu xuẩn hơn khi háo hức muốn đi tiếp vác theo gánh nặng mà mình sẽ vui sướng được vứt đi, khi căm ghét sự tồn tại của bản thân nhưng lại níu giữ nó, khi vuốt ve con rắn đang ngấu nghiến ta cho tới khi nó nuốt hết tim ta?
10

Danh ngôn

Tình yêu là khi bạn rơi lệ và vẫn muốn anh, là khi anh lờ bạn đi và bạn vẫn yêu anh, là khi anh yêu người con gái khác nhưng bạn vẫn cười và bảo em mừng cho anh, khi mà tất cả những gì bạn thực sự muốn làm là khóc.
11

Danh ngôn

Tình yêu đến với những ai vẫn hy vọng dù đã từng thất vọng, vẫn tin tưởng dù từng bị phản bội, vẫn yêu thương dù từng bị tổn thương.
12

Danh ngôn

Bậc hiền giả thân cận mà vẫn kính, tuy sợ hãi mà vẫn yêu, tuy yêu nhưng vẫn nhận ra những điểm xấu, tuy ghét vẫn nhận ra những điểm tốt. Tích tụ mà có thể buông, yên ổn mà có thể biến đổi. Thấy của cải không ham được, thấy khó khăn không tránh né. Không quyết cầu thắng, không cần được chia nhiều.
13

Danh ngôn

Với những người yêu thầm mà nói, lãng mạn là những mong muốn không thể nào đạt được. Với những người thất tình mà nói, lãng mạn là mãi mãi không thể nào quên được người ấy, cho dù cố gắng đến mấy, cũng vẫn không sao quên được. Với những người chưa bao giờ yêu mà nói, lãng mạn chỉ dựa trên sự tưởng tượng. Với những người từng trải mà nói, lãng mạn là hồi ức. Với những người thường hay tự lăng mạ bản thân, không bao giờ biết tự phấn đấu mà nói, mọi nỗi đau khổ đều là lãng mạn. Tình yêu lãng mạn nhất không bao giờ có được. Những lời yêu lãng mạn nhất, là khi người đã chia tay bạn gọi điện đến hỏi: “Em ổn chứ?” Bạn bình thản trả lời: “Em rất ổn”. Nhưng thực ra, bạn vẫn yêu người ấy, bạn không ổn tí nào cả.
15

Danh ngôn

Bỏ rơi người khác lúc nào cũng dễ hơn bị người khác bỏ rơi. Đó chính là ly biệt. Cứ phải có một người ra đi, một người ở lại. Người đi dĩ nhiên làm sao khổ bằng người ở lại. Qua một thời gian, người ở lại phát hiện rằng thì ra mình cũng có thể quên người đi xa, và thế là họ không buồn nữa. Nhưng rồi người đi xa chợt phát hiện ra rằng mình vẫn yêu người ở lại. Thời khắc đó, người ra đi mới biết được rằng hóa ra mình mới chính là người ở lại.