Tự do của bất cứ xã hội nào tỷ lệ thuận với lượng tiếng cười của nó.
Chủ đề
Ái Quốc
187 danh ngôn trong chủ đề Ái Quốc
Vấn đề chính trị của con người là kết hợp được ba thứ: hiệu quả kinh tế, công bằng xã hội, và tự do cá nhân.
Trong một xã hội tự do, nhà cầm quyền không cai quản công việc của con người. Nhà cầm quyền chỉ cai quản công lý giữa những con người tự thực hiện công việc của mình.
Khi tôi còn trẻ, tôi coi trọng tự do, và khi tôi về già, tôi coi trọng trật tự. Tôi đã khám phá ra một điều lớn lao rằng tự do là sản phẩm của trật tự.
Nền văn minh bắt đầu với trật tự, phát triển với tự do, và chết cùng sự hỗn loạn.
Nếu anh muốn yêu thương, anh phải phụng sự; nếu anh muốn tự do, anh phải chết.
Cán bộ, Đảng viên, đoàn viên, phải làm đầu tầu, gương mẫu. Muốn làm gương mẫu thì điều quan trọng nhất là các chú từ tỉnh đến huyện, đến xã phải đoàn kết, đoàn kết thật sự, làm sao tự mình nêu gương và giáo dục cho Đảng viên, đoàn viên, cán bộ giữ gìn, phát triển đạo đức cách mạng, làm sao cho nhân dân biết hưởng quyền dân chủ, biết dùng quyền dân chủ của mình, dám nói, dám làm.
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều tôi làm.
Tự do đòi hỏi rất nhiều ở mỗi người. Đi cùng với tự do là trách nhiệm. Với người không sẵn sàng trưởng thành, người không muốn mang sức nặng của chính mình, đây là một viễn cảnh đáng sợ.
Trách nhiệm là cái giá của tự do.
Người đã chinh phục được sự yếu đuối và ném bỏ mọi suy nghĩ ích kỷ, không phải là kẻ đàn áp cũng chẳng bị đàn áp. Anh ta tự do.
Mọi điều lớn lao đều đơn giản, và nhiều điều có thể được thể hiện chỉ bằng một danh từ: tự do, công lý, danh dự, bổn phận, khoan dung, hy vọng.
Càng hiểu biết, con người càng tự do.
Việc của nhà báo không phải là làm nhà ái quốc hay tự mình quyết định lòng ái quốc nằm ở nơi nào. Việc của anh ta là thuật lại thực tế.
Tình yêu nước thường mạnh hơn lòng căm thù giai cấp, và luôn luôn mạnh hơn chủ nghĩa quốc tế.
Lòng yêu nước là nguồn lực bí mật của một xã hội hạnh phúc.
Tình yêu nước không thể là nơi trú ẩn tinh thần cuối cùng của chúng ta; nơi trú ẩn của tôi là lòng nhân đạo. Tôi sẽ không mua thủy tinh bằng kim cương, và tôi sẽ không bao giờ cho phép tình yêu nước chiến thắng lòng nhân đạo chừng nào tôi còn sống.
Với nhà văn, chỉ có một hình thức ái quốc tồn tại: thái độ của anh ta với ngôn ngữ.
Người ta có thể trèo lên đỉnh Everest chỉ vì mình, nhưng khi tới đỉnh, anh ta cắm cờ của quốc gia mình.
Tôi phân biệt giữa chủ nghĩa dân tộc và lòng ái quốc.