Có những ngày, đến nỗi buồn cũng bỏ con người ta mà đi. Đến lúc ấy, mới hiểu trọn vẹn thế nào là cô độc.
Chủ đề
Cô Độc
48 danh ngôn trong chủ đề Cô Độc
“Anh có căm ghét con người không?” “Tôi không căm ghét họ… Tôi chỉ cảm thấy khá hơn khi họ không ở quanh tôi.”
Không ai trên thế gian này hoàn hảo. Nếu bạn ghét bỏ con người vì sai lầm của họ, Bạn sẽ cô độc trên thế gian này. Vậy nên hãy phán xét ít đi và yêu thương nhiều hơn. Bạn có thể là lý do vì sao người ta Lại tin vào tình yêu thương vô điều kiện…
Không ai trên thế gian này hoàn hảo. Nếu bạn ghét bỏ con người vì sai lầm của họ, Bạn sẽ cô độc trên thế gian này. Vậy nên hãy phán xét ít đi và yêu thương nhiều hơn. Bạn có thể là lý do vì sao người ta Lại tin vào tình yêu thương vô điều kiện…
Điều cần thiết cuối cùng là đây: sự cô độc, sự cô độc lớn trong nội tâm. Đi sâu vào bản thân mình hàng giờ mà không gặp ai cả – đây là điều cần phải đạt được.
Sự đơn độc và cô lập là những thứ đau đớn vượt qua sức chịu đựng của con người.
Bạn không bị bỏ rơi. Bạn không bao giờ chỉ có một mình, trừ khi chính bạn lựa chọn điều đó.
Sự im lặng thật tốt biết bao; tách cà phê, cái bàn. Thật tố biết bao khi ngồi một mình như con chim biển đơn độc duỗi cánh trên cột buồm. Cứ để tôi ngồi dây mãi với những thứ thứ giản đơn, tách cà phê này, con dao này, cái dĩa này, những thứ là chính chúng, tôi là chính tôi.
Áng văn châm biếm và thơ trào phúng của thời kỳ hiện đại là tác dụng duy nhất của sự cô độc mà nó biết là đem ra làm sự trừng phạt, một án tù.
Thật châm biếm và trào phúng cho thời kỳ hiện đại rằng tác dụng duy nhất của sự cô độc mà nó biết là đem ra làm sự trừng phạt, một án tù.
Ẩn sâu bên trong mỗi con người là nỗi lo lắng trước khả năng có thể sẽ phải cô độc trên thế gian, bị Chúa trời lãng quên, bị bỏ qua giữa hàng triệu hàng triệu thành viên của gia đình khổng lồ này. Người ta xua đi nỗi lo lắng này bằng cách nhìn vào người thân và bè bạn, nhưng nỗi lo lắng này vẫn ở đó, và chẳng ai dám nghĩ mình sẽ thế nào nếu tất cả những mối liên hệ ấy bị lấy đi khỏi mình.
Người ta càng tin một quan niệm là đúng thì khả năng càng cao là quan niệm đó sai. Người đúng thường đứng cô độc.
Trong đêm tối, tôi thích hồi tưởng lại những chuyện chôn sâu tận đáy lòng, những thứ đã từng có được, từng đánh mất, từng vui, rồi cũng từng buồn. Tôi cũng đã quen với chuyện chỉ có một mình, một mình uống trà, một mình ca hát, một mình dạo phố… Nếu có thêm một người bên cạnh, chỉ là thêm một chỗ ngồi, người ấy cũng chỉ mang đến cho tôi những thứ như thế thôi. Tôi không cao ngạọ, cũng không liều lĩnh, chỉ là tôi không thích ỷ lại vào người khác.
Không gì tồi tệ hơn sự cô độc nhưng thường phải mất hàng thập kỷ để nhận ra điều này. Và thường thì khi bạn nhận ra, đã quá muộn, và không gì tồi tệ hơn quá muộn.
Để suy nghĩ rõ ràng, người ta phải sắp xếp để định kỳ có những khoảng thời gian cô độc khi mà họ có thể tập trung và ấp ủ trí tưởng tượng mà không bị sao nhãng.
“Anh có căm ghét con người không?” “Tôi không căm ghét họ… Tôi chỉ cảm thấy khá hơn khi họ không ở quanh tôi.”
Tôi là người tiến triển nhờ sự cô độc, không có nó, tôi giống như kẻ không có thức ăn nước uống. Mỗi ngày thiếu sự cô độc làm tôi yếu đi. Tôi không tự hào vì sự cô độc của mình; nhưng tôi phụ thuộc vào nó. Với tôi, bóng tối của căn phòng giống như nắng mặt trời.
Hãy dành thời gian ở một mình bằng mọi cách.
Tôi chưa bao giờ tìm thấy người bạn đồng hành nào tốt hơn sự cô độc.
Chúng ta ít khi nào tự hào khi chỉ có một mình.