Mạo hiểm sẽ dẫn đến sự lo lắng, nhưng không mạo hiểm có nghĩa là đánh mất bản thân… Và sự mạo hiểm cao nhất chính là nhận thức được bản thân mình.
S
Nguồn trích dẫn
Soren Kierkegaard
Giới thiệu
87 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Thi sĩ là gì? Một con người bất hạnh giấu nỗi đau khổ sâu sắc trong tim, nhưng đôi môi đẹp tới mức khi tiếng thở dài và tiếng khóc đi qua, chúng nghe như âm nhạc du dương… Và người ta xúm lại quanh thi sĩ và bảo: ‘Hãy hát tiếp đi’ – hay nói theo cách khác, ‘Mong những nỗi đau khổ mới hành hạ tâm hồn anh nhưng đôi môi anh vẫn đẹp đẽ như trước, bởi tiếng khóc sẽ chỉ làm chúng tôi hoảng sợ, nhưng âm nhạc thì lại rất hay.’
Tôi thấy rất rõ; có hai tình huống có khả năng xảy ra – người ta có thể làm một trong hai. Ý kiến chân thành và lời khuyên hữu nghị của tôi là: làm hay không làm, bạn cũng đều hối tiếc cả.
Người ta thường nghĩ rằng thế giới, môi trường, các mối quan hệ ngoại thân là những điều đứng chắn trên đường họ đi tới sự phát đạt… nhưng tới cuối cùng thì luôn luôn là chính bản thân đứng chắn đường mình.
Cuộc tranh luận tồi tệ nhất không phải là khi quan điểm của người này chống lại quan điểm của người khác, cuộc tranh luận tồi tệ nhất là khi hai người nói về cùng một thứ – và tranh cãi về cách hiểu, và hai cách hiểu khác nhau nhiều về phẩm chất.
Tình trạng hiện tại của thế giới và tất cả cuộc sống là bệnh tật. Nếu tôi là bác sĩ và được hỏi lời khuyên, tôi sẽ trả lời, “Hãy tạo ra sự im lặng”.
Làm người thầy giáo không đơn giản chỉ là xác nhận sự thực, hay giảng một bài giảng v.v…
Chẳng lẽ bạn không biết có một giờ nửa đêm khi ai cũng phải tháo mặt nạ xuống? Bạn nghĩ rằng cuộc sống sẽ luôn cho phép nó bị chế nhạo sao? Bạn nghĩ bạn có thể trốn đi trong chốc lát trước nửa đêm để tránh được điều này? Hay bạn không hề sợ hãi khoảng thời gian ấy? Tôi đã thấy trong đời thực những người lừa gạt người khác lâu đến nỗi cuối cùng, bản tính chân thực của họ không thể được bộ lộ;… Trong mỗi người đều có điều gì đó ở một mức độ nhất định ngăn cản anh ta hoàn toàn minh bạch với chính mình; và có lẽ khi mức độ đó lên cao quá, anh ta có thể nối kết vào các mối quan hệ của cuộc đời vượt xa khỏi bản thân mình sâu đến nỗi hầu như không thể bộc lộ chính mình nữa. Nhưng người không thể bộc lộ chính mình cũng không thể yêu thương, và người không thể yêu thương là người bất hạnh nhất.
Con đường được bắt đầu tốt là trận chiến thắng lợi một nửa. Điều quan trọng là bắt tay vào khởi đầu.
Người ta nghĩ rằng con người không thể yêu thương kẻ thù, bởi hai kẻ thù khó mà chịu được hình ảnh của nhau. Chậc, vậy hãy nhắm mắt lại đi – và kẻ thù của bạn cũng sẽ trông giống như hàng xóm.
Không phải con đường khó khăn; mà đúng hơn khó khăn mới chính là con đường.
Nếu tôi ao ước điều gì, tôi sẽ không ao ước sự giàu sang và quyền lực, mà ước có được nhận thức nhiệt huyết về những tiềm năng, có được đôi mắt luôn trẻ trung và sôi nổi để thấy điều có thể. Những niềm vui không thỏa nguyện, những khả năng không xảy ra. Và có loại rượu nào lấp lánh hơn, ngát hương hơn, làm say sưa hơn những khả năng!
Lập trường của tôi là trung lập có vũ trang.
Cuộc đời của ta luôn luôn là kết quả của những suy nghĩ chủ đạo của ta.
Áng văn châm biếm và thơ trào phúng của thời kỳ hiện đại là tác dụng duy nhất của sự cô độc mà nó biết là đem ra làm sự trừng phạt, một án tù.
Thật châm biếm và trào phúng cho thời kỳ hiện đại rằng tác dụng duy nhất của sự cô độc mà nó biết là đem ra làm sự trừng phạt, một án tù.
Ẩn sâu bên trong mỗi con người là nỗi lo lắng trước khả năng có thể sẽ phải cô độc trên thế gian, bị Chúa trời lãng quên, bị bỏ qua giữa hàng triệu hàng triệu thành viên của gia đình khổng lồ này. Người ta xua đi nỗi lo lắng này bằng cách nhìn vào người thân và bè bạn, nhưng nỗi lo lắng này vẫn ở đó, và chẳng ai dám nghĩ mình sẽ thế nào nếu tất cả những mối liên hệ ấy bị lấy đi khỏi mình.
Người ta càng tin một quan niệm là đúng thì khả năng càng cao là quan niệm đó sai. Người đúng thường đứng cô độc.
Mạo hiểm sẽ dẫn đến sự lo lắng, nhưng không mạo hiểm có nghĩa là đánh mất bản thân... Và sự mạo hiểm cao nhất chính là nhận thức được bản thân mình.
Trong giai đoạn đầu tiên của đời người, mối nguy hiểm lớn nhất là không dám mạo hiểm.