Sự lo âu là một dòng sợ hãi mỏng manh lướt qua tâm trí. Nếu nó được khuyến khích, nó sẽ cắt ra một rãnh sâu hút cạn mọi suy nghĩ khác.
Chủ đề
Lo Âu
50 danh ngôn trong chủ đề Lo Âu
Những cảm giác thất bại – sợ hãi, lo lắng, thiếu tự tin – không đến từ lời sấm siêu trần nào đó. Chúng không được viết giữa những vì sao. Chúng không phải lời phúc âm thiêng liêng. Chúng cũng không báo trước một số phận chắc chắn rằng thất bại được định sẵn và hiển nhiên. Chúng đến từ tâm trí của chính bạn.
Ngay khi con sâu róm nghĩ thế giới đã kết thúc, nó hóa thân thành bướm.
Đừng cho phép bản thân ta suy sụp bởi những điều tủn mủn mà ta nên căm ghét hay quên đi. Hãy nhớ “Cuộc đời quá ngắn để sống tủn mủn”.
Người ta hỏi một ông già rằng điều gì đã cướp đi niềm vui của ông trong cuộc đời. Câu trả lời của ông là, “Những điều chưa bao giờ xảy ra.”
Tôi không bao giờ ‘lo lắng’ về hành động, chỉ lo về sự thiếu hành động mà thôi.
Sự cân bằng sống trong hiện tại. Cách chắc chắn nhất để trượt chân là tập trung vào điều đáng sợ có thể xảy ra.
LO LẮNG không lấy đi RẮC RỐI của tương lai, nó lấy đi sự BÌNH YÊN của hôm nay.
Sự lo âu không lau đi những buồn khổ của ngày mai, mà chỉ lau đi sức mạnh của ngày hôm nay.
Lo âu là sự lãng phí trữ lượng cảm xúc.
Không gì xua đi sự lo âu nhanh hơn hành động.
Sự căng thẳng là một trạng thái vô tri. Nó tin rằng mọi chuyện đều khẩn cấp. Chẳng có gì quan trọng đến mức đó.
Thành công là phải lo lắng về mọi thứ chết tiệt trên thế giới, trừ tiền bạc.
Đây là điều mà tôi cần phải nỗ lực: tách biệt điều gì thật sự quan trọng, để giữ gìn năng lượng qua việc không lo lắng về điều người khác nghĩ.
Nhịn được cái thì tức giận một lúc, khỏi được cái lo âu trăm ngày.
Bạn có còn nhớ được những điều mà mình lo lắng một năm trước không? Cuối cùng chúng thế nào? Chẳng phải bạn đã lãng phí nhiều năng lượng vô ích cho phần lớn nỗi lo lắng đó ư? Chẳng phải hầu hết chúng cuối cùng đều ổn thỏa sao?
Khi chưa bắt tay vào công việc, sự lo lắng chỉ làm cho con người ta mệt mỏi.
Mỗi ngày lo lắng một ít, và suốt một đời bạn sẽ đánh mất một vài năm. Nếu có chuyện bất ổn, hãy sửa chữa nó nếu có thể. Nhưng hãy rèn luyện mình đừng lo lắng: Lo lắng chẳng bao giờ sửa chữa được bất cứ điều gì.
Chúng tôi có nhiều nỗi lo lắng, và nỗi này dập tắt nỗi kia.
Nếu bạn có thể giải quyết được vấn đề của bạn, thì tại sao lại phải lo lắng? Nếu bạn đằng nào cũng không thể giải quyết, thì lo lắng để làm gì?