Cuộc sống vốn là do từng chuỗi từng chuỗi tiếc nuối tạo thành, quen rồi thì tự khắc sẽ không tính toán nữa.
Chủ đề
Nhân Sinh
674 danh ngôn trong chủ đề Nhân Sinh
Con người ta sống trong xã hội này, khuyết điểm lớn nhất là không biết làm sao để biểu hiện sự tôn trọng của mình với người khác. Cho dù người ta lựa chọn cuộc sống thế nào, lý tưởng ra sao, chúng ta cũng đều thích lôi ra phán xét bình phẩm.
Ta trước kia quá lạc quan. Cũng vì quá lạc quan cho nên khi đau đớn ập xuống mới dễ dàng bị suy sụp. Nhưng con người không thể viện cớ trốn tránh nỗi đau mà lờ đi những chuyện mình nên làm.
Tiền không phải vạn năng, nhưng không có tiền thì tuyệt đối không làm gì được.
Cuộc đời con người chính là đau khổ và chịu đựng. Học vật vã ba năm trung học kiếm được giấy trúng tuyển đại học học hành đau khổ trong bốn năm nữa lấy được bằng tốt nghiệp, chán đời trong năm năm kiếm được tờ giấy kết hôn, năm năm sau thì đau đớn nhận được giấy chứng nhận li hôn.
Cho nên em thấy không, đối với những chuyện không như ý, em hãy mỉm cười, vừa cười vừa thầm khinh bỉ nó, em cứ kiên trì nụ cười, cuối cùng người thắng chính là em.
Khi con người ta còn sống, khó tránh khỏi khó khăn, càng khó khăn càng trở nên kiên cường.
Sở dĩ chúng ta luôn hoài niệm thanh xuân là bởi vì lúc còn tuổi xanh chúng ta có những thứ bây giờ có thể gọi là xa xỉ, chẳng hạn như hồn nhiên, chẳng hạn như lý tưởng.
Ích kỷ vốn là bản tính của con người, lúc mấu chốt để bảo vệ chính mình, như vậy mới không phải chịu thiệt.
Có lúc, đau khổ chính là một cột mốc phải vượt qua trên con đường trưởng thành của mỗi người.
Thế gian không có tuyệt đối thiện ác; có vài người hành vi thoạt nhìn là ác, nhưng chấm dứt đã có thể là thiện; có người hành vi là thiện, nhưng tâm cũng là ác. Chỉ cần làm được không thẹn với lương tâm, không thành ác, liền là thiện.
Không phải mọi sự kiên trì đều có kết quả tốt, có lúc bỏ cuộc không phải vì sợ thất bại mà là phát hiện ra thực sự nó đã mất đi ý nghĩa, từ bỏ là vì tương lai tốt hơn.
Thật ra con người đối với những chuyện mình không hiểu rõ sẽ thấy sợ hãi. ... Mà càng sợ thì càng đau đớn thống khổ hơn.
Có một người có thể cùng bạn cười khi bạn vui vẻ, đó là bình thường. Nhưng không phải mỗi người đều có thể cùng bạn rơi lệ khi bạn bi thương, nếu có được, là may mắn.