Không ai trên thế gian này hoàn hảo. Nếu bạn ghét bỏ con người vì sai lầm của họ, Bạn sẽ cô độc trên thế gian này. Vậy nên hãy phán xét ít đi và yêu thương nhiều hơn. Bạn có thể là lý do vì sao người ta Lại tin vào tình yêu thương vô điều kiện…
Chủ đề
Phán Xét
44 danh ngôn trong chủ đề Phán Xét
Không ai trên thế gian này hoàn hảo. Nếu bạn ghét bỏ con người vì sai lầm của họ, Bạn sẽ cô độc trên thế gian này. Vậy nên hãy phán xét ít đi và yêu thương nhiều hơn. Bạn có thể là lý do vì sao người ta Lại tin vào tình yêu thương vô điều kiện…
Trước khi phán xét một người, hãy đi một dặm bằng giày của anh ta. Sau đó, ai thèm quan tâm nữa?… Anh ta cách xa một dặm rồi, và đôi giày đã là của bạn!
Dưới tất cả những nụ cười, lời đùa giỡn, niềm hân hoan ấy là một con người hoàn toàn khác…
Nếu những người khác không hiểu được hành vi của ta – thì sao nào? Việc họ đòi hỏi rằng ta chỉ được làm điều họ hiểu là một nỗ lực để sai khiến ta. Nếu điều này nghĩa là “phi xã hội” hay “vô lý” trong mắt họ, thì mặc kệ họ đi. Họ hầu như căm ghét tự do và lòng can đảm muốn làm chính mình của ta. Ta không nợ ai lời giải thích hay phân trần, chừng nào hành động của ta không làm tổn thương và không xâm phạm tới họ. Có bao nhiêu cuộc đời đã bị hủy hoại bởi đòi hỏi phải “giải thích” này, thứ ám chỉ rằng lời giải thích phải “được hiểu” hay nói cách khác, được thừa nhận. Cứ để hành động của bạn bị phán xét, và từ hành động, là ý định thực sự của bạn, nhưng hãy nhớ rằng con người tự do chỉ nợ lời giải thích đối với chính mình – với lý trí và lương tâm của mình – và số ít người có thể có lý do xác thực yêu cầu lời giải thích.
Đức Phật dạy chúng ta hãy xét đoán chính mình mà đừng xét đoán kẻ khác dầu họ tốt xấu thế nào đi nữa. Đức Phật chỉ cho ta con đường và nói: “Chân lý là như vậy đó”. Tâm ta có được như vậy không?
Tôi cố gắng giữ lấy quan điểm của mình cho bản thân khi đề cập đến những người bị kết án những tội mà tôi chẳng biết gì về chúng.
Đừng chú trọng bất cứ điều gì bất cứ ai nói với bạn về bất cứ ai khác. Hãy tự mình đánh giá tất cả mọi người và tất cả mọi chuyện.
Khi bạn phán xét người khác, bạn không định rõ họ, bạn định rõ chính mình.
Đừng vội phán xét vì chúng ta chỉ biết ít ỏi về điều đã được làm, và chẳng biết gì về điều đã được kháng cự.
Con tự hào về bản thân mình tối nay đến thế sao, khiến con xúc phạm một người lạ mà con chẳng biết gì về hoàn cảnh của anh ta?
Không ai suy nghĩ minh mẫn lại sẽ phán xét người khác bằng điều mà kẻ địch của anh ta nói về anh ta.
Sự phóng đãng, tôi đã biết. Sự phóng đãng, tôi không thể phán xét.
Thậm chí ngay của Chúa cũng không phán xét một người chừng nào còn chưa tới ngày cuối cùng của anh ta, vậy tại sao bạn và tôi lại nên làm vậy chứ?
Tôi là ai mà có thể phán xét điều tôi không hiểu?
Có những điều lớn lao hơn trí tuệ của chúng ta, vượt qua công lý của chúng ta. Sự đúng và sai của điều này ta không thể nói được, và ta không có quyền phán xét.
Nhiều người đang sống đáng phải chết. Và một số người đã chết đáng được sống. Anh có thể trao điều đó cho họ không? Vậy đừng quá vội vã phán xét ai phải chết. Bởi ngay cả người sáng suốt nhất cũng không thể thấy hết mọi mặt.
Đừng vì người ta khác mình mà dè biểu gièm pha, đừng vì họ khác mình mà ghét họ. Đừng cho những người ở nhà là buồn chán cổ hủ, cũng đừng lên án kẻ lang thang là sống vô ích vô tâm.
Luôn luôn có vẻ như nỗi sợ bị phán xét là dấu hiệu của tội lỗi và là gánh nặng bất an.
Trước khi anh phán xét con đường tôi đi, xin hãy chú ý bùn trên giày của chính anh.