Tôi xin đưa ra một lời khuyên, hy vọng mình không tỏ ra xấc xược. Hãy viết đi: hãy viết điều bạn đang cảm thấy. Đôi khi nó sẽ giúp bạn rất nhiều trong đau khổ.
Chủ đề
Sự Đau Khổ
37 danh ngôn trong chủ đề Sự Đau Khổ
Bởi vì đau khổ và không làm gì cả là trở thành không ai cả, trong khi đau khổ và làm gì đó là trở thành ai đó.
Từ xưa đến nay yêu một người không bao giờ có thể hạnh phúc từ đầu đến cuối, yêu một người chính là sự trao đổi ngang bằng giữa hạnh phúc và khổ đau. Nếu khổ đau mà nhiều hơn hạnh phúc thì đó là tình yêu bất hạnh, nếu hạnh phúc mà nhiều hơn khổ đau thì mọi người sẽ nói đó là một đôi hạnh phúc, người trong cuộc cũng sẽ phối hợp tỏ vẻ thân mật. Thực ra những người từng yêu đều biết tình yêu luôn làm bạn đau vào một lúc nào đó.
Khi chúng ta lớn lên, có những nỗi đau, mà ngay cả người thân thiết trong nhà cũng không cách nào chia sẻ, nói chi là bạn bè?
Muốn khóc, không khóc được, muốn cười, không cười được. Thì ra, đau đớn đến cực điểm, chính là tê dại, là chết lặng.
Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn, tính mạng phút chốc cũng thành sa mạc. Vì hạnh phúc quá, nên càng thấy sợ nỗi khổ đau.
Thật ra… nơi đó đã từng là nơi hạnh phúc, nhưng cũng là nơi đau lòng… Đời người là thế, có bao nhiêu hạnh phúc thì nhất định sẽ có bấy nhiêu đau khổ. Cho nên có đôi khi tránh né cũng không phải là chuyện không tốt.
Ai cũng cho rằng mình khổ nhất, cuộc đời của mình là đau thương nhất, thực ra chỉ vì không biết đến câu chuyện của người khác mà thôi.
Thời gian gây cho ta những nỗi đau trong lòng thì nhất định thời gian sẽ dần dần hàn gắn lại những vết thương đó.
Trên đời này, trong lòng ai mà không có nỗi đau? Ai mà không nếm qua mùi vị đau khổ? Ai mà luôn thuận buồm xuôi gió?
Con người vào lúc đau khổ nhất, thực ra lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Có đôi lúc, thống khổ chính là bởi nhớ quá rõ ràng.
Thà thu mình trong vỏ ốc còn hơn trần trụi gánh thương đau.
Bi thương là thứ không nhìn thấy, không thể nói, thậm chí không thể hình dung, nhưng trọng lượng của nó lại rất nặng nề.
Không có nước mắt, không có phẫn nộ, con người khi đau khổ nhất, lại trở nên chết lặng.
Vẻ ngoài hạnh phúc là để cho người khác thấy, nhưng thống khổ trong lòng lại chỉ có thể tự mình mà chịu đựng.
Chỉ khi còn biết đau, người ta mới biết mình đang sống.