Với bệnh tật, hãy tạo thành hai thói quen – giúp đỡ, hoặc ít nhất, không tạo thêm thương tổn.
Chủ đề
Y Học
32 danh ngôn trong chủ đề Y Học
Một trong những nghĩa vụ đầu tiên của người bác sĩ là giáo dục dân chúng không dùng thuốc… Xà phòng và nước và lẽ thường tình là thuốc sát trùng tốt nhất.
Từ lâu tôi đã học được rằng tiểu phẫu là khi người khác bị phẫu thuật, chứ không phải bạn.
Bất kể là trong các bệnh mạn tính hay trong các bệnh cấp tính, một chế độ ăn tiết chế kham khổ luôn luôn nguy hiểm, nó không phải là thứ tiên quyết. Và một lần nữa, một chế độ ăn cắt giảm cùng cực là nguy hiểm, và sự no đủ, ở mức cực đoan, cũng rất nguy hiểm.
Bệnh tật và thuốc chữa giống như hai phe phái trong một thị trấn đang bị vây hãm; mỗi bên cấu xé tan nát bên kia, nhưng cả hai lại đồng lòng chống lại kẻ thù chung, Tự nhiên.
Thể xác và tinh thần không thể tách ra trong chữa trị, bởi chúng là một và không thể chia tách. Những tâm thần bệnh tật cũng cần chữa trị như cơ thể bệnh tật.
Nghệ thuật chữa trị giống như ngôi đền bị dỡ mái, trần trụi trên đỉnh và rạn nứt dưới móng.
Không thể chữa trị một người bệnh tin tưởng rằng mình khỏe mạnh.
Tôi nghĩ bất cứ ai làm trong ngành y đều có sức mạnh siêu nhân.
Đối với bệnh nặng thì các cách chữa cực đoan về tiết chế là thích hợp nhất.
Không gì khiến con người tiến gần tới thánh thần hơn là trao sức khỏe cho con người.
Biết bao nhiêu kẻ cô độc trên thế gian đã biết đến nghĩa vụ giản đơn của tình bằng hữu và sự an ủi giữa người với người, ở trong bệnh viện.
Bác sĩ tạo nên tường ngăn giữa mình và bệnh nhân; y tá phá vỡ chúng.
Hào quang của y học là nó luôn tiến về phía trước, và luôn luôn có thêm nhiều điều để học. Những bệnh tật của ngày hôm nay không che phủ chân trời của ngày mai, mà thúc đẩy nỗ lực lớn hơn nữa.
Mục đích của y học là ngăn chặn bệnh tật và kéo dài cuộc sống, y học lý tưởng là xóa bỏ nhu cầu cần đến bác sĩ.
Trong tất cả mọi hình thức bất bình đẳng, bất bình đẳng về chăm sóc y tế là gây sốc và bất nhân nhất.
Cuộc đời thì ngắn, mà nghề thì miên man; cơn bệnh phập phù; kinh nghiệm hiểm nguy, còn quyết định thì thật khó. Người thầy thuốc không phải chỉ chuẩn bị để tự mình làm những gì là đúng, mà còn làm cho bệnh nhân, người đi theo và các yếu tố xung quanh hợp tác hài hòa.
Chúng tôi cố không bao giờ quên đi rằng y học là vì con người. Y học không phải là vì lợi nhuận. Lợi nhuận theo sau, và nếu chúng tôi nhớ được điều đó, lợi nhuận không bao giờ không xuất hiện. Chúng tôi càng ghi nhớ tốt điều đó, lợi nhuận lại càng lớn.
Nghệ thuật y khoa là việc làm bệnh nhân vui vẻ trong khi tự nhiên chữa bệnh.
Niềm tin rằng chỉ có một cách sống đúng, một cách duy nhất cho các vấn đề của tôn giáo, chính trị, tình dục, y học là gốc rễ của mối đe dọa lớn nhất đối với con người: những đồng loại của anh ta khăng khăng muốn chi phối sự cứu rỗi, sự an toàn, và sự minh mẫn của anh ta.