Không ai bị nô dịch đến vô vọng hơn những người tin tưởng mù quáng rằng mình tự do.
J
Nguồn trích dẫn
Johann Wolfgang von Goethe
Giới thiệu
133 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Nhân loại là giống loài buồn chán. Hầu hết mọi người bỏ phần lớn cuộc đời nỗ lực để sống, và chút tự do ít ỏi còn lại lấp đầy họ với nỗi sợ hãi tới mức họ tìm mọi cách để vứt bỏ nó.
Gieo hạt không khó như gặp hái.
Ai cũng muốn trở thành ai đó, nhưng chẳng ai muốn tiến bộ…
Người thông minh thấy mọi thứ đều đáng cười, người biết xét đoán chẳng thấy gì đáng cười.
Bạn của tôi, tất cả lý thuyết đều màu xám. Nhưng cây đời mãi mãi xanh tươi.
Nếu bạn chưa từng vừa ăn vừa khóc, bạn còn chưa nếm trải vị đời.
Bạn hiểu rõ bản thân không? Nếu tôi biết rõ chính tôi, tôi sẽ bỏ chạy.
Thế giới mới trống rỗng làm sao nếu người ta chỉ nghĩ tới núi, sông và thành thị; nhưng biết ai đó nghĩ và cảm nhận với ta, và ai đó, bất chấp xa xôi cách trở, gần gũi với ta về mặt tinh thần, khiến trái đất đối với ta trở thành miền đất có người sinh sống.
Hàng ngày, mỗi người đều nên nghe chút âm nhạc, đọc chút thơ ca, và xem tranh ảnh đẹp, để những lo toan trần tục không xóa đi cảm nhận về cái đẹp, thứ mà Chúa trời đã gieo mầm trong tâm hồn con người.
Cái đẹp được chào đón ở bất cứ đâu.
Tâm hồn biết nhìn cái đẹp đôi khi phải bước một mình.
Con người được tạo nên bởi niềm tin của bản thân. Anh tin mình như thế nào, anh như thế đó.
Đời tôi có còn là gì nếu tôi không còn hữu ích cho người khác.
Nếu bạn phải nói với tôi về quan điểm của bạn, hãy nói với tôi điều mà bạn tin tưởng. Tôi đã có đủ hoài nghi cho mình rồi.
Một cuộc đời vô dụng là một cái chết đến sớm.
Điều gì không được hiểu cặn kẽ vẫn chưa thuộc về ta.
Chúng ta chỉ biết chính xác khi biết ít; sự nghi ngờ tăng lên cùng với kiến thức.
Qua tìm kiếm và vấp váp mà chúng ta học hỏi.
Âm nhạc là kiến trúc tan chảy; Kiến trúc là âm nhạc đóng băng.