Ai vâng lời liều, hứa liều, tất nhiên khó lòng đúng hẹn.
L
Nguồn trích dẫn
Lão Tử
Giới thiệu
25 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Tấm gương sáng, bụi bặm chẳng làm dơ được. Tinh thần trong, lòng hàm muốn chẳng dính vô được.
Biết người là trí, biết mình là sáng.
Hạnh phúc sinh ra trong đau khổ, đau khổ giấu mình trong hạnh phúc.
Hễ còn có lòng ham muốn thì chỉ biết trước được cái hẹp hòi biểu hiện ra bên ngoài chứ không biết được cái vi diện sâu ở bên trong.
Không có lỗi nào to bằng ham muốn; Không có tai hoạ nào to bằng không biết đủ.
Người tốt làm thầy cho người chẳng tốt (bắt chước cái tốt); còn người chẳng tốt thì làm cho người tốt cũng được nhờ (vì thấy cái xấu mà răn mình).
Đạo của trời: bớt chỗ dư bù chỗ thiếu. Đạo của người: bớt chỗ thiếu bù chỗ dư.
Lo thắng người thì loạn, lo thắng mình thì yên.
Người tri túc(1) không bao giờ nhục. (1) Tri túc: Biết được thế là đủ rồi, không ham mê theo đuổi nữa.
Biết người là khôn, biết mình là sáng.
Ngu độn thì người ta chê cười, thông minh thì người ta ghét và ngờ vực. Thông minh mà biết làm như người ngu mới thật là khôn kín.
Những kẻ biết người – đó là kẻ chín chắn. Những kẻ biết mình – đó là kẻ sáng suốt. Những kẻ chiến thắng kẻ khác – đó là kẻ có sức mạnh. Những kẻ chiến thắng bản thân mình – đó là kẻ kiên cường.
Ai mà vâng liều, hứa liều, tất nhiên ít khi giữ được đúng.
Trong hoạ, phúc thường mọc sẵn. Trong phúc, hoạ thường chờ sẵn.
Người quân tử hành sự phải giống như nước, ngăn nó ở lại trên núi cũng được, vung nó văng lên khỏi trán cũng được; vuông được, tròn được, biến hóa theo hình. Nên người quân tử có thể mềm mà không yếu, mạnh mà không cứng, cũng giống như nước. Trong thiên hạ còn có gì mềm yếu hơn nước, vậy nên mềm yếu thắng cứng mạnh.
Kẻ khéo làm tướng thì không hung hăng. Kẻ khéo học chiến đấu thì không tức giận. Đã khéo học thì phải kiên nhẫn.
Trên mà không chính thì dưới có chính cũng thành ngụy, người lành cũng biến thành kẻ gian tà.
Thích lắm tất tiêu to, chứa nhiều tất mất lớn, biết đủ thời chẳng nhục, biết thôi thời chẳng nguy.
Mềm thắng cứng, yếu thắng mạnh, nên lưỡi mềm thường còn, mà răng cứng lại hay gãy.