Luật pháp và trật tự là một lợi ích xã hội. Tội ác và nỗi sợ hãi mà mối đe dọa tội ác gây ra có thể làm tê liệt cả cộng đồng, làm những người già cô đơn và dễ tổn thương không dám rời nhà, dọa sợ những người trẻ tuổi và nâng kẻ ức hiếp vênh váo hau háu khống chế đường phố lên khiến người ta kính sợ. Tôi ngờ rằng sẽ có nhiều sự ủng hộ và ít sự chỉ trích hơn là những nhà
chính trị
ngày nay tưởng tượng hướng đến sự chuyển dịch nguồn lực mạnh mẽ từ an sinh xã hội sang luật pháp và trật tự – chừng nào những lời khoa trương về việc cứng rắn với tội phạm được thực tế theo kịp.
Công dân tự do chính là cá nhân có thể dùng lời nói và chữ viết biểu đạt tự do của niềm tin
chính trị
; khoan dung chính là tôn trọng bất kỳ tín ngưỡng nào của người khác.
Hầu hết các phiền phức đều không cần thiết. Chúng ta chiến thắng Tự nhiên; chúng ta có thể bắt tự nhiên mọc lúa mì; chúng ta có thể giữ ấm khi tự nhiên gọi bão tuyết. Thế nên chúng ta dựng lên ác quỷ chỉ vì thích thú – chiến tranh, trò
chính trị
, phân biệt chủng tộc, tranh chấp lao động.
Tôi ghét
chính trị
và điều được coi là những phương thức phù hợp của nó. Tôi ghét tai tiếng, những cuộc gặp công chúng, những bài phát biểu và mọi thứ tôi biết dường như là sự cần thiết cho
chính trị
– chỉ trừ chuyện thực hiện những công việc của nhân dân cho đến tận cùng khả năng của mình.
Sự phát triển của
chính trị
, pháp quyền, triết học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật… đều lấy kinh tế làm cơ sở. Nhưng chúng lại ảnh hưởng lẫn nhau và ảnh hưởng tới cơ sở kinh tế.
Để thật sự bình quyền, phụ nữ phải ra sức phấn đấu, chị em phải cố gắng học tập. Học văn hóa, học
chính trị
, học nghề nghiệp. Nếu không học thì không tiến bộ, có quyết tâm thì nhất định học được…
Mỗi lần tôi nghe một bài phát biểu
chính trị
hay đọc từ các lãnh đạo của chúng ta, tôi cảm thấy kinh khủng vì mình đã hàng năm trời không nghe được thứ gì nghe giống con người. Vẫn luôn là cũng những từ ngữ đó nói cùng những những lời dối trá đó. Và sự thật rằng người ta chấp nhận điều này, rằng sự giận dữ của nhân dân không hề hủy diệt những thằng hề rỗng tuếch đó, là bằng chứng khiến tôi thấy con người không coi trọng cách họ được cai trị; rằng họ đánh cuộc – phải, đánh cuộc – với một phần trọn vẹn của cuộc đời và thứ họ gọi là ‘lợi ích sống còn’.
Cùng một ngọn gió đưa đẩy tất cả chúng ta. Ngọn gió kinh tế, ngọn gió xã hội, ngọn gió
chính trị
. Cùng ngọn gió ấy đưa đẩy tất cả mọi người. Sự khác biệt nơi bạn hạ cánh một năm sau, ba năm sau, năm năm sau, sự khác biệt ở điểm đến không phụ thuộc vào ngọn gió mà vào hướng buồm.
Để thật sự bình quyền, phụ nữ phải ra sức phấn đấu, chị em phải cố gắng học tập. Học văn hóa, học
chính trị
, học nghề nghiệp. Nếu không học thì không tiến bộ, có quyết tâm thì nhất định học được...
Tôi bị lôi cuốn bởi những thứ sai trái: Tôi thích uống rượu, tôi lười biếng, tôi không tin thánh thần,
chính trị
, ý tưởng, lý tưởng. Tôi biến dần vào hư không; một kiểu không tồn tại, và tôi chấp nhận điều đó. Tôi không phải là người thú vị. Tôi không muốn làm người thú vị, thực quá khó khăn. Điều tôi thật sự muốn chỉ là một khoảng không mềm mại, mịt mờ để sống, và để được yên một mình.
Tôi luôn vui lên rất nhiều nếu sự đả kích đặc biệt gây tổn thương bởi vì tôi nghĩ nếu họ chỉ trích ai về mặt cá nhân, điều đó có nghĩa là họ chẳng còn luận điểm
chính trị
nào cả.
Một nhà báo về chủ đề
chính trị
, hầu hết chúng ta đều nhận thức được sự cần thiết cố gắng chắc chắn rằng chúng ta không thành kiến khi đưa tin. Đó là một trong những nguyên tắc cơ bản của nghề báo.
Sự thật gây sốc nhất về chiến tranh là cả nạn nhân và công cụ của nó đều là những con người riêng biệt, và những con người riêng biệt này bị kết án bởi những thỏa thuận
chính trị
gớm guốc để giết hoặc bị giết trong các tranh chấp không liên quan tới họ.