Thực tế là bạn sẽ thương tâm mãi mãi. Bạn sẽ không ‘vượt qua’ việc mất đi người mình yêu thương; bạn phải học cách sống với điều đó. Bạn sẽ lành vết thương lòng và tái dựng lại bản thân quanh sự mất mát. Bạn sẽ lại trọn vẹn nhưng bạn không bao giờ như trước nữa. Và cũng chẳng phải là bạn vẫn nên như trước, hay muốn mình như trước.
Mọi mất mát đều đáng buồn. Kết thúc của một mối quan hệ quan trọng cũng là một cái chết. Khi người ta không còn yêu nhau, hay khi một tình bạn tưởng chừng vững chắc lại tan vỡ, hy vọng về tương lai chung – thứ hy vọng tạo ra một bối cảnh và một mục đích cho cuộc đời – đã mất đi.
Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng – nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể – nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống.
Đời người cũng giống như chiếc lá. Mỗi năm Tết lại đến một lần. Trái Đất mỗi ngày một đông nhưng có những người thân yêu của ta không còn nữa. Những chiếc lá khô đi và rụng xuống sau một thời xanh, nhưng vòm cây vẫn giữ nguyên vẻ mát xanh vững chãi. Bởi thế hãy bình tâm sau mỗi lần mất mát. Chỉ những chiếc lá ở cạnh nhau mới thấy đau với khoảng trống khi chiếc lá ngay cạnh mình rơi xuống. Bởi thế, hãy quan tâm đến những người xung quanh. Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày và mọi người vẫn mặc những bộ quần áo cũ, nói những câu nói cũ, không có nghĩa là người ta không buồn hơn, không vui hơn, không tổn thương hay không trưởng thành hơn.
Mọi mất mát đều đáng buồn. Kết thúc của một mối quan hệ quan trọng cũng là một cái chết. Khi người ta không còn yêu nhau, hay khi một tình bạn tưởng chừng vững chắc lại tan vỡ, hy vọng về tương lai chung - thứ hy vọng tạo ra một bối cảnh và một mục đích cho cuộc đời - đã mất đi.
Thực tế là bạn sẽ thương tâm mãi mãi. Bạn sẽ không 'vượt qua' việc mất đi người mình yêu thương; bạn phải học cách sống với điều đó. Bạn sẽ lành vết thương lòng và tái dựng lại bản thân quanh sự mất mát. Bạn sẽ lại trọn vẹn nhưng bạn không bao giờ như trước nữa. Và cũng chẳng phải là bạn vẫn nên như trước, hay muốn mình như trước.
Người khác đâu thể hiểu nỗi lo của bạn khi họ không phải lo về điều đó, kẻ chưa từng mất thứ gì khó có thể hiểu nỗi đau mất mát. Trước họ, bạn chỉ như những đứa hề.
Những người không có mục đích trung tâm trong cuộc đời dễ dàng sa lầy vào những nỗi lo âu, sợ hãi, rắc rối và than thân trách phận nhỏ mọn, tất cả đều là dấu hiệu của sự yếu đuối, thứ sẽ dẫn đến thất bại, bất hạnh và mất mát cũng chắc chắn như tội lỗi được cố ý lên kế hoạch (dù theo con đường khác), bởi sự yếu đuối không thể kéo dài trong một vũ trụ mà sức mạnh không ngừng tiến hóa.
Trong đời sống, vì sợ mất nhau mà phải dự phòng than thở trước. Than thở như dự kiến một điều bất hạnh có thể phải xảy ra. Cho nên khi nói đến sự mất mát có thể đó là sự mất mát của người khác chứ không phải của mình. Phút ấy, cái chung bỗng biến thành cái riêng và vì sao lại ái ngại không mang cái riêng để nhờ cõi chung chia sẻ cùng mình.
Không có con đường nào để đi vòng qua đau thương và mất mát: bạn có thể lảng tránh chừng nào bạn muốn, nhưng sớm hay muộn bạn vẫn phải đi vào trong nó, và hy vọng rằng có thể đi xuyên ra bên kia. Thế giới bạn tìm ở nơi đó sẽ không bao giờ giống như thế giới bạn bỏ lại sau.
Những con người đẹp nhất là những người từng bị đánh bại, từng đau khổ, từng tranh đấu, từng mất mát, và đã tìm được đường ra khỏi vực sâu. Những người này có lòng cảm kích, sự nhạy cảm và thấu hiểu đối với cuộc đời, cuộc đời đã làm họ tràn đầy sự cảm thông, sự dịu dàng và quan tâm yêu thương sâu sắc. Người đẹp không tự nhiên mà có.
Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Những chuyện tồi tệ vẫn sẽ xảy ra; cách tôi phản ứng với chúng định hình tính cách của tôi và chất lượng cuộc sống của tôi. Tôi có thể chọn ngồi yên trong nỗi buồn không dứt, bị sức nặng của sự mất mát làm tê liệt, hoặc tôi có thể chọn cách vươn lên từ nỗi đau và quý trọng món quà quý giá nhất mà tôi có - chính cuộc sống.
Chẳng mấy người chưa từng bắt gặp cái chết lướt qua theo một cách nào đó. Một số người chưa bị nó chạm tới gần, hay chưa phải vì nó mà thao thức trong đêm, nhưng đâu đó dọc theo đường đời, hầu hết chúng ta rồi sẽ bị nó cướp đi ai đó gần gũi và rất mực thân thương – và tất cả chúng ta rồi một ngày sẽ phải đối diện với nó.
Liệu có ai trong chúng ta chưa bao giờ từng cảm thấy, khi đang bước đi trong ánh hoàng hôn hay khi viết xuống một ngày tháng trong quá khứ, rằng mình đã mất đi điều gì đó vô cùng?