Nếu bạn thấy mình nói “Tôi không thể làm được”, nhưng bạn biết sâu trong trái tim rằng nếu bạn làm điều đó, bạn sẽ phát triển, bạn sẽ trở thành người tốt hơn, nó sẽ có ích cho gia đình bạn, con cái bạn, hoặc điều gì đó quan trọng với bạn, và bạn vẫn tiếp tục nói “Tôi không thể làm được”, không có câu hỏi – bạn phải làm. Bạn không nói về nó nữa. Bạn chỉ lập tức
hành động
… Bạn làm bất cứ điều gì cần thiết.
Tất cả những ý tưởng hay, khi không có
hành động
sẽ trở nên ôi thiu và vô dụng. Chìa khóa để biến giấc mơ thành hiện thực là
hành động
. Những người có ý tưởng hay rất thường thấy. Người
hành động
theo đuổi giấc mơ và ý tưởng ít thấy hơn, nhưng họ là những người đạt được sự giàu sang và tri thức. Ai đó sẽ
hành động
ngày hôm nay. Hãy để đó là bạn.
Con người là loài sống duy nhất có sức mạnh để
hành động
tự hủy diệt chính mình – và đó là điều mà con người đã làm xuyên suốt hầu hết lịch sử nhân loại.
Mọi
hành động
đều do tâm hướng dẫn, do tâm làm chủ và do tâm tạo nên. Nếu ta nói hay
hành động
với ý xấu hoặc với ác tâm, thì khổ não và bất hạnh sẽ theo ta, như bánh xe lăn theo bước chân của con vật kéo xe.
Điều tôi tìm kiếm không hẳn là sự thỏa mãn một nỗi tò mò, hay một đam mê đối với cuộc sống trần tục, mà là thứ gì đó ít điều kiện hơn nhiều. Tôi không ước ao đi vào thế giới với thẻ bảo hiểm cho sự trở về đặt sẵn trong túi, phòng khi phải đối mặt với thất vọng, như người lữ khách thận trọng sẵn lòng thỏa mãn với một cái liếc mắt nhìn thế giới. Ngược lại, tôi mong sẽ có hiểm họa, tai ương, và nguy cơ để đối mặt; tôi đói khát hiện thực, đói khát nhiệm vụ và
hành động
, và cả sự thiếu thốn và khổ đau.
Ý nghĩa thực sự của lòng can đảm là thấy sợ hãi, và rồi bước lên trước khi đầu gối run lên và trái tim đập mạnh – thậm chí ngay cả khi không ai hiểu được bước chân ấy trừ chính bạn. Tôi biết điều đó không dễ. Nhưng có
hành động
bạo dạn là cách duy nhất để thực sự tiến lên về hướng viễn cảnh lớn lao mà vũ trụ dành cho bạn.
Khát vọng chính là nguồn động lực có sức mạnh vô biên, tiềm tàng bên trong mỗi con người. Động lực này được thể hiện qua những
hành động
liên tục và bền bỉ, để con người không bao giờ từ bỏ ước mơ, không bao giờ khuất phục hoàn cảnh.
Hy vọng thúc giục chúng ta
hành động
khi tinh thần chúng ta không nhận biết được phương hướng nữa… Hy vọng là điều kỳ diệu, một điều cần được nuôi dưỡng và ấp ủ và đổi lại nó sẽ làm cho chúng ta luôn sống động… Và hy vọng có thể tìm thấy trong mỗi chúng ta, nó có thể mang ánh sáng vào những nơi tăm tối nhất…
Sự ưu việt không phải là tình cờ. Nó luôn là kết quả của ý định vững vàng, nỗ lực thực sự, và
hành động
thông minh; nó cho thấy sự lựa chọn sáng suốt giữa nhiều lựa chọn – chính lựa chọn, không phải là sự tình cờ, quyết định vận mệnh của bạn.
Cuộc đời chỉ là một chuỗi những cơ hội ngẫu nhiên. Cái khó là nắm bắt cơ hội mà
hành động
. Đừng bao giờ để vuột mất. Không phải ngày nào bạn cũng gặp cơ hội may đâu.
Khi một người phụ nữ từ chối tình yêu của bạn và thay vào đó, cô ta đề nghị giữ vững tình bạn, bạn chớ nghĩ đó là lời từ biệt – điều đó có nghĩa là cô ta muốn bạn
hành động
theo thứ tự đã định sẵn.
Nếu những người khác không hiểu được hành vi của ta – thì sao nào? Việc họ đòi hỏi rằng ta chỉ được làm điều họ hiểu là một nỗ lực để sai khiến ta. Nếu điều này nghĩa là “phi xã hội” hay “vô lý” trong mắt họ, thì mặc kệ họ đi. Họ hầu như căm ghét tự do và lòng can đảm muốn làm chính mình của ta. Ta không nợ ai lời giải thích hay phân trần, chừng nào
hành động
của ta không làm tổn thương và không xâm phạm tới họ. Có bao nhiêu cuộc đời đã bị hủy hoại bởi đòi hỏi phải “giải thích” này, thứ ám chỉ rằng lời giải thích phải “được hiểu” hay nói cách khác, được thừa nhận. Cứ để
hành động
của bạn bị phán xét, và từ
hành động
, là ý định thực sự của bạn, nhưng hãy nhớ rằng con người tự do chỉ nợ lời giải thích đối với chính mình – với lý trí và lương tâm của mình – và số ít người có thể có lý do xác thực yêu cầu lời giải thích.
Hãy chọn con đường cho nhiều hứa hẹn nhất – và tiến lên. Nếu ta đợi cho tới khi ta hoàn toàn chắc chắn trước khi
hành động
, ta sẽ chẳng bao giờ làm được cái gì.
Hành động
dường như đi sau cảm xúc, nhưng thực ra
hành động
và cảm xúc đi cùng nhau; và bằng việc kiểm soát
hành động
, thứ nằm nhiều hơn dưới sự khống chế trực tiếp của ý chí, chúng ta có thể gián tiếp kiểm soát cảm xúc, thứ không chịu ý chí điều khiển.