Tôi cũng nhìn ra biển. Biển là một cái gì đó thật lạ lùng; khi hai người hướng về phía biển; dù
im lặng
hay nói chuyện; không hiểu sao điều đó chẳng hề gì. Cứ nhìn mãi mà không chán. Cả tiếng sóng và cả mặt biển; dù dữ dội đến mấy nhưng vẫn không chút ồn ào.
Một số người đem nỗi nhớ nhà ra để nói lên, để ca hát, để tản bộ, để ngồi nghỉ, để đi vào giấc ngủ, để bắt nó phải
im lặng
, thật lâu, và vô vọng. Có người nói theo thời gian, nỗi nhớ nhà mất đi những đặc điểm cụ thể, và bắt đầu âm ỉ, và chỉ đến lúc đó nó mới hoàn toàn nghiến ngấu ta, vì nó không còn tập trung vào một ngôi nhà vật chất. Tôi là một trong những người nói như thế.
Tôi luôn bị ám ảnh bởi cảm giác đột nhiên không còn tin tưởng một người nào nữa. Nhiều lúc cũng muốn thật tâm tốt với một người nhưng con người đều khó hiểu hơn tôi tưởng. Họ chỉ luôn nhìn vào một điểm mà tôi chưa thể trọn vẹn tốt với họ. Nhưng tôi cũng có những nguyên tắc sống của riêng mình. Là vậy, thế là họ không hiểu, họ bắt đầu bác bỏ hết những cố gắng, những việc tôi từng tốt với họ rồi những lời nói xấu sau lưng được hình thành, tôi biết nhưng tôi
im lặng
mà... những lúc đó toàn là tôi bắt đầu xem họ là những người thân thiết. Hỏi thử xem rồi tôi còn có thể tin tưởng thêm ai nữa?
Bạn đã làm gì hay bạn từng ở đâu không quan trọng... quan trọng là bạn đang ở đâu và bạn đang làm gì. Hãy bước ra ngoài! Hãy hát vang bài ca trong trái tim và ĐỪNG BAO GIỜ để bất cứ ai buộc bạn phải
im lặng
.
Sự
im lặng
thật tốt biết bao; tách cà phê, cái bàn. Thật tố biết bao khi ngồi một mình như con chim biển đơn độc duỗi cánh trên cột buồm. Cứ để tôi ngồi dây mãi với những thứ thứ giản đơn, tách cà phê này, con dao này, cái dĩa này, những thứ là chính chúng, tôi là chính tôi.
Kẻ ném đá mãn tính, thậm chí ngay cả người chỉ trích ác liệt nhất, cũng thường sẽ dịu đi và kiềm nén trước người lắng nghe kiên nhẫn và dễ chịu - một người lắng nghe sẽ
im lặng
trong khi kẻ bới móc lỗi giận dữ bung ra như con rắn hổ mang và phun độc.
Có những khi muốn khóc thật lớn, bởi vì quá đỗi tủi thân. Có những khi muốn phát điên một lần, bởi vì tâm tình quá đỗi chán nản. Có những khi muốn chửi bới một trận, bởi vì trong lòng không thoải mái. Có những khi chỉ muốn
im lặng
ngồi một mình, bởi vì tôi thực sự đã quá mệt mỏi rồi.
Đôi khi tình bạn có nghĩa là làm chủ nghệ thuật xác định đúng thời điểm. Có thời điểm cho sự
im lặng
. Có thời điểm cần buông tay và để bạn mình lao vào vận mệnh của chính họ. Và có thời điểm để chuẩn bị nhặt lên những mảnh vỡ sau khi tất cả đã kết thúc.
Đôi khi tôi muốn hét to với cả thế giới rằng tôi mới may mắn làm sao khi tôi được làm bạn với bạn, nhưng đôi khi tôi muốn
im lặng
, sợ rằng ai đó sẽ đem bạn rời khỏi tôi.
Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối - nhận thức về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự
im lặng
. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
Khi tôi cảm thấy trống trải vô cùng và tôi có thể nghe được tiếng vọng của trái tim, tiếng thở dài của linh hồn tôi trong
im lặng
. Đột nhiên, tất cả những giọt nước mắt này đến từ đâu?
Khi người sáng suốt không hiểu, anh ta nói: "Tôi không hiểu." Kẻ khờ và kẻ không được giáo dục xấu hổ về sự ngu dốt của mình. Họ
im lặng
trong khi câu hỏi có thể đem đến cho họ tri thức.