Có lẽ góc nhìn sâu sắc nhất về thành công là để đạt được thành tựu lớn, bạn phải trở thành con người khác. Những vật chất mà bạn tựu thành hay có được không quan trọng nhiều bằng phẩm chất của con người mà bạn phải trở thành để đạt được tốt hơn
bình thường
. Sự phát triển kỷ luật tự thân là con đường cao tốc khiến mọi thứ đều trở nên khả thi đối với bạn.
Người
bình thường
chỉ đổ 25% năng lượng và khả năng vào công việc. Thế giới sẽ ngả mũ đón chào người đổ hơn 50% khả năng của mình, và thế giới sẽ xoay mình vì số ít những người cống hiến cả 100%.
Quyết định trở thành, có, và làm điều gì đó vượt lên
bình thường
dẫn đến phải đối mặt với những khó khăn cũng vượt lên
bình thường
. Đôi khi tài sản quý giá nhất của bạn chỉ đơn giản là khả năng bền bỉ với nó lâu hơn bất cứ ai khác.
Tuổi già là một trạng thái của tâm trí. Tuổi trẻ và tuổi già chỉ tồn tại giữa những người
bình thường
. Với những người tài năng và ưu việt hơn; họ đôi lúc già nua, cũng như ta đôi lúc hạnh phúc, đôi lúc buồn bã.
Một người
bình thường
, với tài năng
bình thường
và tham vọng
bình thường
có thể vượt qua cả thiên tài sáng chói nhất trong xã hội của chúng ta; nếu người đó tập trung vào những mục tiêu rõ ràng.
Chỉ có thời gian mới đủ sức mài mòn hòn đá vô tri thành viên ngọc tỏa sáng lung linh, chỉ có thời gian mới đủ sức biến một người
bình thường
thành một bậc vĩ nhân và cũng chỉ có thời gian mới minh chứng cho những giá trị chân thật nhất.
Tôi đã học được rằng nếu một người tự tin tiến bước theo hướng của giấc mơ và nỗ lực sống cuộc đời mình đã mường tượng thì anh ta sẽ bất ngờ ngặp được thành công trong những lúc
bình thường
.
Nếu có ai đó cầm gậy làm bạn đau thì sao? Khoan đã. Hãy nghĩ cẩn thận nào. Bạn có lẽ sẽ thấy giận dữ. Đó là chuyện
bình thường
. Nhưng không phải cái gậy đập vào bạn khiến bạn đau sao? Bạn có thể nổi giận với cái gậy không? Dĩ nhiên là không. Bạn có nên nổi giận với người cầm gậy không? Chẳng phải sẽ hợp lý hơn nếu tức giận sự căm hận trong tâm trí của người cầm gậy? Nếu nghĩ như thế, chẳng phải điều bạn mong muốn nhất chính là chấm dứt hận thù trên thế giới? Vậy thì, sao bạn lại trút thêm cho nó năng lượng bằng cơn giận của mình? Dù sao thì rồi nó cũng sẽ phai nhạt hết nếu bị bỏ mặc, đặc biệt nếu bạn đáp lại nó với lòng thương cảm.
Sợi chỉ buộc vào tim ấy thỉnh thoảng lại siết thật chặt. Tuy nó rất mảnh, mảnh đến nỗi
bình thường
không thể cảm thận được, nhưng mỗi lần xiết chặt lại khiến người ta thấy nhói đau và nghẹt thở.
Trong truyền thuyết cỏ bốn lá là Eve từ trên vườn Địa đàng mang xuống trần gian, ý nghĩa là hạnh phúc. Cỏ bốn lá cũng có tên là cỏ linh lăng
bình thường
chỉ có ba cánh, cơ hội tìm được cỏ có bốn cánh chỉ là 1/10.000, hàm ý hạnh phúc được trời chiếu cố. Mọi người cũng nói, tìm được cỏ bốn lá sẽ tìm được hạnh phúc, đó là vì, lá đầu tiên tượng trưng cho hi vọng, lá thứ hai tượng trưng cho nỗ lực, lá thứ ba tương trưng cho tình yêu, còn lá thứ tư hiếm thấy - chính là hạnh phúc!
Có người nói, sự trung thành của đàn ông như tình yêu chân thật, có thể gặp nhưng không thể cầu, dù có tiền hay không đều đã là bản tính, khác biệt chỉ ở chỗ cám dỗ nhiều hay ít mà thôi. Nếu đã thế thì gả cho người ăn trắng mặc trơn, phú quý giàu có còn hơn gả cho kẽ nghèo hèn khốn khổ rồi phải vàng cả mắt đi trong mùi dầu mỡ mà nguyền rủa gã đàn ông vô lương tâm kia. Có lẽ cũng chính vì nguyên nhân đó mà hôn nhân của kẻ giàu có luôn trống rỗng và giả tạo nhưng lại bền chặt hơn những người
bình thường
khác.
Cuộc đời con người như kính vạn hoa, cứ mỗi giây lại thay đổi vô thường, không hề tuân theo quy tắc nào. Có người thì sống trong vinh quang chói lọi, lại có người sống cuộc sống đạm bạc. Vinh quang chói lọi cũng tốt,
bình thường
cũng tốt, miễn là khoẻ mạnh, miễn là bình an, không có gì phải phàn nàn là được rồi.
Thời gian lặng yên, cuộc sống mỗi người đều không do chúng ta làm chủ, nhìn lại chuỗi ngày đã qua, trong cuộc đời này, những thứ chúng ta thực sự nắm bắt được là bao nhiêu, sức khoẻ? Hạnh phúc? Hay phú quý? Tin rằng không ai dám nói dễ dàng cả. Sự phù phiếm thường khiến người ta không ngừng đuổi theo nó, vật chất lại càng làm con người dễ đánh mất bản thân, tâm vốn dĩ là bằng lòng với thực tại nhưng phút chốc khao khát lại vượt qua sự yên định của cái bằng lòng với thực tại, cuộc sống mà chúng ta vĩnh viễn theo đuổi không biết điểm dừng lại khiến cho người cảm thấy quá đỗi
bình thường
, càng lúc càng không cách nào thoả mãn được. Đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết thì tất cả mọi thứ đều chỉ là phù du, vinh hoa phú quý cũng theo người hoá thành hư vô, có chăng chỉ còn là một dúm đất vàng, còn gì đâu đáng tranh giành nữa. Sức khoẻ, hạnh phúc chỉ có thể giữ cho sinh mạng không rời xa mình.