Hãy bảo vệ lòng nhiệt huyết của mình khỏi sự tiêu cực và nỗi sợ hãi của người khác. Đừng quyết định không làm gì cả chỉ bởi vì bạn làm được rất ít. Hãy làm điều mình có khả năng làm. Bạn sẽ thấy ngạc nhiên những điều “nhỏ nhặt” có thể làm được gì cho
thế giới
.
Sometimes I want to shout to the whole world how lucky I am to have you as my friend but sometimes I want to hush, afraid that somebody might take you away from me. Đôi khi tôi muốn hét to với cả
thế giới
rằng tôi mới may mắn làm sao khi tôi có bạn là bạn của tôi, nhưng đôi khi tôi muốn im lặng, sợ rằng ai đó sẽ “cướp” bạn đi mất.
Nothing is as real as a dream. The world can change around you, but your dream will not. Responsibilities need not erase it. Duties need not obscure it. Because the dream is within you, no one can take it away. Không gì có thực như một ước mơ.
Thế giới
xung quanh bạn có thể thay đổi, nhưng ước mơ của bạn sẽ không thay đổi. Trách nhiệm không cần xóa nó đi. Bổn phận không cần làm nó bị lu mờ. Bởi vì ước mơ ở bên trong bạn, không ai có thể tước mất.
Thật may mắn nghệ thuật là một nỗ lực cộng đồng – một cộng đồng nhỏ nhưng tinh túy sống trong
thế giới
tâm linh hóa nỗ lực để giải nghĩa những cuộc chiến và sự cô độc của xác thịt.
Vũ khí làm nản lòng người và khiến kẻ cướp bóc và xâm lược kinh sợ, và gìn giữ trật tự cũng như tài sản của
thế giới
… Cái ác khủng khiếp sẽ nảy sinh khi nó bị tước đoạt khỏi những người tuân thủ pháp luật.
Chúng ta – những người bị săn lùng qua thác nghềnh của cuộc đời, trôi dạt xa khỏi nguồn cội, luôn bị đẩy tới cuối dòng và buộc phải bắt đầu lần nữa, nạn nhân và lại cũng là những kẻ bề tôi sẵn lòng của những quyền năng bí ẩn, chúng ta – những người mà nguồn an ủi đã trở thành huyền thoại xưa cũ và sự an toàn, một giấc mơ con trẻ, đã biết đến căng thẳng tới từng góc cạnh của sự tồn tại, nỗi kinh hoàng về thứ gì đó luôn mới mẻ trong từng thớ thịt. Mỗi giờ trong năm tháng của chúng ta đều kết nối với số phận của
thế giới
. Trong đau khổ và trong niềm vui ta đã sống qua thời gian và lịch sử vượt xa khỏi cuộc sống nhỏ bé của mình, dù chính chúng chẳng biết gì vượt ra ngoài chúng. Vì thế, mỗi chúng ta, thậm chí con người nhỏ bé nhất của nhân loại, cũng biết cả ngàn lần về thực tại của ngày hôm nay hơn cả người thông minh nhất giữa tổ tiên của chúng ta. Nhưng không gì được trao cho ta miễn phí; ta trả giá đến tận cùng.
Đừng để ngọn lửa của bạn tắt lịm, từng ánh từng ánh lửa không thể thay thế, trong đầm lầy vô vọng của những điều tương tự, không-hẳn, chưa-đâu, hoàn-toàn-không. Đừng để vị anh hùng trong linh hồn bạn tiêu tan, trong sự thất vọng cô đơn về cuộc đời mà bạn xứng đáng có, nhưng chưa bao giờ có thể đạt được. Hãy quan sát con đường và bản chất cuộc đấu tranh của mình. Bạn có thể giành được
thế giới
mà mình khao khát. Nó tồn tại, nó là thật, nó khả thi, nó là của bạn.
Chẳng có gì quan trọng. Bạn đưa mình vào trạng thái mà bạn tưởng tượng những thứ không có cơ sở gì trong hiện thực… Ta bắt đầu lo lắng vì thứ gì đó, và nếu ta để mình tiếp tục làm như thế, dần dần ta tưởng tượng đủ mọi thứ. Đó là một kiểu tự hưởng thụ, và ta đi vào mơ mộng không ngừng. Cần thiết phải ngừng quá trình này lại và đối mặt với
thế giới
hiện thực – thứ chẳng hề tồi tệ đến thế.