Tất cả chúng ta đều mơ; chúng ta không hiểu giấc mơ của mình, vậy mà chúng ta lại cư xử như thể chẳng có gì lạ lùng đang diễn ra trong đầu óc chúng ta khi ngủ, lạ lùng ít nhất khi so sánh với phương cách hoạt động lí trí và
mục đích
của đầu óc ta khi thức.
Một, hãy nhớ ngước lên những vì sao chứ đừng cúi xuống nhìn chân. Hai, đừng từ bỏ lao động. Lao động cho bạn ý nghĩa và
mục đích
, và cuộc đời trống rỗng nếu không có nó. Ba, nếu bạn đủ may mắn để tìm được tình yêu, hãy nhớ nó luôn ở đó và đừng ném nó đi.
Chúng ta là mặt trời và mặt trăng, bạn thân thiết của tôi; chúng ta là biển cả và đất liền.
Mục đích
của chúng ta không phải là trở thành nhau; mà là nhận thức nhau, học cách nhìn và tôn trọng đối phương vì con người thật của đối phương: ta đối lập nhau và hoàn thiện lẫn nhau.
Theo quan điểm của tôi, hướng dẫn cụ thể rất không có
mục đích
đối với những cá nhân không chỉ muốn thu thập tri thức, mà còn hứng thú tới việc rèn luyện năng lực của bản thân. Ta không cần nắm tay một người như thế và dẫn anh ta tới mục tiêu, mà chỉ cần thỉnh thoảng cho anh ta gợi ý, để anh ta có thể tự mình đến đích bằng con đường ngắn nhất.
Ai cũng có thể tức giận – điều đó dễ lắm, nhưng nổi giận với đúng người ở đúng mức vào đúng thời điểm vì đúng
mục đích
, và theo cách đúng – không hề dễ và không phải ai cũng làm được.
Sự kiên nhẫn của ngày hôm nay có thể biến những nản lòng của ngày hôm qua thành khám phá của ngày mai. Những
mục đích
của ngày hôm nay có thể biến những thất bại của ngày hôm qua thành quyết tâm của ngày mai.
Luật pháp và trật tự tồn tại với
mục đích
thiết lập công lý và khi chúng thất bại trong
mục đích
này, chúng trở thành những con đập được cấu trúc nguy hiểm ngăn chặn dòng chảy của tiến bộ xã hội.
Từ một góc nhìn rộng hơn, ta thấy rằng tất cả chúng ta đều có một
mục đích
sâu sắc nào đó trong đời, và mục tiêu của ta là phát hiện ra
mục đích
ấy và thể hiện nó trong công việc của mình.
Biết được
mục đích
cần đạt đến sau đó mới có thể kiên định. Định rồi sau mới yên ổn. Yên ồn rồi sau mới có thể an tâm. An tâm rồi sau mới có thể suy nghĩ. Suy nghĩ rồi sau mới đạt thành.
Tình yêu là một thứ không thể miễn cưỡng được. Yêu là yêu, không yêu chính là không yêu, cho dù có mất bao nhiêu thời gian, sức lực, tiền tài, thậm chí là cả tính mạng, cũng chỉ là tự an ủi bản thân mà thôi, không thể cưỡng ép đối phương yêu thương ngươi. Nếu không, cho dù ngươi có đạt được
mục đích
, tình cảm của đối phương hoặc là cảm kích, hoặc là áy náy, chứ không phải là tình yêu, khiến cho bản thân càng thêm đau lòng, không có được một tình yêu trọn vẹn!
Nhiều khi, dùng từ ngữ ghi lại những suy nghĩ của mình, trong lòng không tránh khỏi xót xa. Bởi có ghi chép lại tình cảm của con người trong không gian và thời gian cũng không có tác dụng. Sinh mạng chuyển biến nhiều tầng thứ, không ngừng tiếp diễn và vươn tới những
mục đích
mới hơn, hy vọng như vậy có thể sinh sôi. Nhưng hy vọng đó chẳng khác nào một bầy kiến ra sức khuân một mẩu bánh mì bé xíu về hang. Đối với chúng, đây là việc rất quan trọng. Nhưng đối với chúng ta, đó là việc quá vặt vãnh. Vậy là xem ai sẽ đánh giá những việc của chúng ta. Không thể phủ nhận rằng bản chất là như nhau. Nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, rất nhiều sự việc vẫn khiến chúng ta khó xử như vậy.
Hoá ra có đôi khi hai người đi quá xa, thế cho nên mới quên mất
mục đích
ban đầu ở chung với nhau, đơn giản là thích lẫn nhau, nó phát ra từ trong trái tim mà muốn ở cũng một chỗ với nhau, chỉ có thế thôi.