Mỗi thời đại, mỗi nền văn hóa, mỗi phong tục và tín ngưỡng đều có tính cách riêng, những điểm yếu điểm mạnh riêng, cái đẹp riêng và sự tàn nhẫn riêng; nó chấp nhận một số đau khổ nhất định khi cần thiết, kiên nhẫn chịu đựng một số cái ác nhất định. Cuộc sống con người thực sự khốn khổ, thực sự sa vào địa ngục chỉ khi hai thời đại, hai nền văn hóa, hai tôn giáo giao thoa.
Đối với người nghệ sĩ, mọi điều trong tự nhiên đều đẹp, bởi vì đôi mắt không sợ hãi chấp nhận tất cả sự thật bên ngoài của anh ta đọc ở đó như đọc trong một cuốn sách để ngỏ mọi sự thật bên trong.
Mục tiêu của mọi người nghệ sĩ là nắm bắt cái động, chính là cuộc đời, bằng những phương thức nhân tạo và giữ nó tĩnh lặng để một trăm năm sau, khi người lạ nhìn vào nó, nó lại chuyển động vì nó là cuộc đời.