Tôi nhúng ngón tay vào sự tồn tại – và nó chẳng có mùi gì. Tôi đang ở đâu? Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Cái thứ gọi là thế giới này là gì vậy? Thế giới này có ý nghĩa gì? Ai đã dụ tôi vào thế giới? Tại sao tôi lại không được hỏi xin phép và tại sao tôi lại không được thông báo những luật lệ và quy định của nó mà bị xô vào cuộc sống như thể bị một kẻ bắt cóc, một tên lái buôn món hàng linh hồn mua lấy? Tại sao tôi lại liên quan đến cái doanh nghiệp lớn có tên là thực tại này? Tại sao tôi lại nên
quan tâm
tới nó? Không phải đó là mối
quan tâm
tự nguyện sao? Và nếu tôi phải liên quan, người quản lý ở đâu? Tôi muốn lên tiếng. Không có quản lý sao? Tôi phải phàn nàn với ai đây?
Điều đầu tiên mà tôi thấy
quan tâm
là tôi đã được sinh ra. Đó là những từ tuyệt diệu. Cuộc đời này, thứ mà cả thời gian lẫn sự vĩnh hằng đều không thể rút ngắn - linh hồn này, linh hồn bất diệt, đã bắt đầu. Tâm trí tôi lạc lối trong sự huyền diệu đó.
Tôi không
quan tâm
nhiều tới cái đẹp hay sự hoàn hảo. Tôi không
quan tâm
tới những thế kỷ oai hùng. Tất cả những gì tôi
quan tâm
là cuộc sống, sự đấu tranh và sự mãnh liệt.
Đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra mình không còn thật sự
quan tâm
rồi tương lai sẽ trở thành một người như thế nào, mà quan trọng là bạn có đang sống một cuộc sống mà bạn là chính mình không.
Tôi bắt đầu nhận ra việc làm một người nhiệt huyết với cuộc đời quan trọng đến thế nào. Ông ấy dạy tôi rằng nếu bạn
quan tâm
tới việc gì, dù đó là gì đi nữa, hãy dùng hết tốc độ lao về phía trước. Hãy ôm lấy nó bằng cả hai tay, ôm ấp nó, yêu thương nó, và quan trọng nhất, nhiệt huyết với nó. Nước ấm chẳng có tác dụng gì đâu. Nóng thôi cũng như vậy. Cực nóng và nhiệt huyết là điều duy nhất để làm.
Không thể
quan tâm
nổi, vậy đừng
quan tâm
nữa. Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa. Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa. Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.
Chuyến phiêu lưu của đời là học hỏi. Mục đích của đời là trưởng thành. Bản tính của đời là thay đổi. Thách thức của đời là vượt qua. Tinh túy của đời là
quan tâm
. Cơ hội của đời là phụng sự. Bí mật của đời là dám làm. Hương vị của đời là giúp đỡ. Vẻ đẹp của đời là cho đi.
Có người nói, "Chậc, tôi không thể
quan tâm
tới người khác. Nhiều nhất tôi chỉ có thể chăm sóc bản thân mình mà thôi". À, thế thì bạn sẽ mãi luôn nghèo.
Khi tôi mười hai tuổi, tôi từng nghĩ mình hẳn phải là thiên tài, nhưng không ai để ý. Nếu có thứ gì đó gọi là thiên tài, tôi chính là nó, và nếu không có, tôi không
quan tâm
.
Tôi bỏ ra không biết bao nhiêu thời gian, năng lượng và tiền bạc trong tuổi trẻ để cố "hòa nhập". Tôi đuổi theo một lý tưởng có trong đầu mà thậm chí còn không tồn tại. Và bởi tôi không bao giờ đạt được nó, tôi không hạnh phúc. Giờ đây tôi chẳng thèm
quan tâm
tới việc hòa nhập. Không có lý tưởng nào, chỉ có tôi là tôi. Và từ khi tôi nhận ra điều này - tôi hạnh phúc hơn bất cứ khi nào. Thật buồn cười chuyện là như vậy.
Hạnh phúc giống như con bướm - bạn càng đuổi theo nó, nó càng lẩn tránh bạn. Nhưng nếu bạn quay sang
quan tâm
đến những thứ khác, nó sẽ bay đến và đậu nhẹ nhàng trên bờ vai bạn.
Chính nghệ thuật làm nên cuộc sống, làm nên các mối
quan tâm
, làm nên tầm quan trọng, cho chúng ta khi cân nhắc và ứng dụng chúng, và tôi không biết có thứ gì thay thế được cho lực lượng và cái đẹp mà nó mang đến.
Hầu hết mọi người, kể cả chúng ta, sống trong thế giới của sự ngu dốt tương đối. Chúng ta thậm chí thoải mái với sự ngu dốt đó, bởi đấy là tất cả những gì ta biết. Khi ta lần đầu tiên đối mặt với sự thật, quá trình ấy có thể đáng sợ, và nhiều người chạy ngược trở về lối sống cũ. Nhưng nếu bạn tiếp tục tìm kiếm sự thật, bạn cuối cùng sẽ có thể đối mặt với nó tốt hơn. Thực ra bạn còn muốn nữa! Đúng là sẽ có nhiều người quanh bạn nghĩ bạn lập dị, hoặc thậm chí là một mối nguy hiểm cho xã hội, nhưng bạn không
quan tâm
. Một khi bạn đã nếm trải sự thật, bạn sẽ không bao giờ muốn quay lại làm kẻ dốt nát nữa.