Tôi nói với cuộc sống hãy ban cho tôi sức chịu đựng, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng sự chịu đựng có được một phần do những đau khổ gây nên – và sự chịu đựng không phải là một đặc ân ban tặng – chịu đựng là một
bản năng
sống.
You lifted me up when I could not lift up myself, you made me smile when I forgot how to, you were there for me in my times of need and you were there for me when I needed nothing at all. Bạn nâng tôi lên khi tôi không thể gượng dậy, bạn khiến tôi mỉm cười khi tôi quên cách mỉm cười, bạn luôn có mặt khi tôi cần và cả khi tôi không cần gì cả.
Không gì mang tính lừa gạt như lý trí con người, không gì trơn trượt và có thể đảo ngược như thứ mà ta gọi là ‘logic’. La bàn thực sự của cuộc đời là
bản năng
tinh thần.
Con người ta cứ gồng mình lên để thu hồn lại trong những quy chuẩn mặc định, trong những mực thước mà đại đa số tán thành, ngậm ngùi với những đấu tranh trong huyết quản, trong tiềm thức, trong
bản năng
mà không dám tận hưởng. Họ tiết kiệm cả cảm xúc để rồi một ngày xa xôi, khi nằm hấp hối, nhìn tuổi trẻ của con cái mà ước ao có thể quay trở lại để sửa chữa vài lỗi lầm, để thực hiện vài dự định bị lãng quên, để tham gia vài trò điên rồ nào đó.
Hầu hết mọi người không bao giờ cảm thấy yên tâm vì họ luôn luôn lo lắng rằng họ sẽ mất việc, mất tiền đã có, mất bạn đời, mất sức khỏe, và tương tự. Sự bảo đảm thực sự duy nhất trong đời đến từ việc biết rằng mỗi ngày bạn đều phát triển bản thân theo cách nào đó, rằng bạn nâng cao năng lực con người mình và rằng bạn đáng giá đối với công ty, bạn bè, và gia đình.
Phần đông con người theo
bản năng
dễ bị lung lạc bởi nỗi sợ hơn là bởi sự kính trọng, và kiềm chế trước cái ác vì sợ sự trừng phạt mà nó mang đến hơn là bởi sự dơ bẩn của nó.
Không gì mang tính lừa gạt như lý trí con người, không gì trơn trượt và có thể đảo ngược như thứ mà ta gọi là 'logic'. La bàn thực sự của cuộc đời là
bản năng
tinh thần.