Ngay lúc này bạn hoàn toàn đúng, bạn là một con người toàn vẹn, không phải là một tập sự đang trên đường đi đâu đó khác. Bạn phải hiểu được sự hoàn thiện của mình và trải nghiệm nó trong suy nghĩ như hiện thực
cá nhân
của riêng mình.
Everything you need you already have. You are complete right now, you are a whole, total person, not an apprentice person on the way to some place else. Your completeness must be understood by you and experienced in your thoughts as your own personal reality. Mọi thứ bạn cần bạn đã có.
Nghịch lý thường nằm ở chỗ, chúng ta cứ thường phán xét cuộc sống của người khác dựa trên quan điểm
cá nhân
, rồi lại loay hoay tìm cách sống sao cho hợp với đánh giá theo quan điểm của người khác.
Tôi đã học được rằng… Giá trị cuộc sống không phải được đo bằng những năm tháng tích góp tài sản, mà bằng những phút giây quên đi hạnh phúc
cá nhân
để chia sẻ niềm tin, khơi nguồn hy vọng, lau khô nước mắt và xoa dịu nỗi đau.
Không có đạo đức công dân, xã hội sẽ diệt vong; không có đạo đức
cá nhân
, sự sinh tồn của con người cũng mất đi giá trị. Vì vậy, đối với một thế giới tốt đẹp thì đạo đức công dân và đạo đức
cá nhân
đều cần thiết như nhau.
Một người cách mạng bao giờ cũng phải trung thành, hăng hái, xem lợi ích của Đảng và dân tộc quí hơn tính mệnh của mình. Bao giờ cũng quang minh, chính trực, ham cách sinh hoạt tập thể, luôn luôn săn sóc dân chúng, giữ gìn kỷ luật, chống lại “bệnh
cá nhân
”.
Điều gì hủy hoại con người nhanh hơn là làm việc, suy nghĩ và cảm nhận không xuất phát từ nhu cầu bên trong, từ khao khát
cá nhân
sâu thẳm, không có lạc thú – chỉ tự động theo nghĩa vụ?
Công dân tự do chính là
cá nhân
có thể dùng lời nói và chữ viết biểu đạt tự do của niềm tin chính trị; khoan dung chính là tôn trọng bất kỳ tín ngưỡng nào của người khác.
Uy quyền không phải là một phẩm chất mà con người “có”, hiểu theo nghĩa như anh ta sở hữu tài sản hay khả năng của cơ thể. Uy quyền đề cập tới mối quan hệ giữa các
cá nhân
mà trong đó người này nhìn lên người kia như một ai đó ưu việt hơn so với mình.
Mỗi
cá nhân
đều đang cật lực mở rộng – bài xích, bài xích – mở rộng đến cực hạn của vũ trụ, và tăng cường phép tắc tồn tại của anh ta lên những người khác.
Trong thế giới của chúng ta, nơi mà tính ‘
cá nhân
hóa’ lan tràn, những mối quan hệ là phúc ân tốt xấu lẫn lộn. Chúng chao đảo giữa giấc mơ ngọt ngào và cơn ác mộng, và không thể biết được khi nào thì hai loại ấy chuyển hóa thành nhau.
Sự tiến bộ của nhân loại không tự động cũng chẳng phải là chắc chắn xảy ra… Mỗi bước tiến tới mục tiêu công lý đòi hỏi sự hy sinh, đau khổ và đấu tranh; những nỗ lực không ngừng nghỉ và mối quan tâm nhiệt huyết của những
cá nhân
đổ hết tâm sức.
Cách phòng thủ chắc chắn nhất chống lại Cái Ác là chủ nghĩa
cá nhân
cực độ, tư duy sáng tạo, sự sớm nắng chiều mưa, và thậm chí – nếu bạn cần – tính lập dị.
Tự do chính đáng là hành động theo ý chí của ta và không bị cản trở trong giới hạn bao quanh ta được hình thành từ quyền tương đương của người khác. Tôi không bổ sung “trong giới hạn của luật pháp”, bởi luật pháp thường không là gì hơn ngoài ý chí của bạo chúa, và luôn luôn là như vậy khi nó vi phạm quyền của
cá nhân
.
Chúng ta phấn đấu hy sinh, vì chúng ta muốn xây dựng một xã hội ai cũng ấm no, sung sướng. Nhưng chúng ta biết rằng: muốn cải thiện đời sống, thì trước phải ra sức thi đua phát triển sản xuất; và trước phải nâng cao mức sống của nhân dân, rồi mới nâng cao mức sống của
cá nhân
mình. Tức là: “lo, thì trước thiên hạ, hưởng, thì sau thiên hạ”.