Không phải là hay khi tất cả các ước muốn của chúng ta đều được thỏa mãn; qua ốm đau chúng ta nhận ra giá trị của sức khỏe, qua cái ác chúng ta nhận ra giá trị của cái thiện; qua đói khát chúng ta nhận ra giá trị của thức ăn; qua nỗ lực ráng sức, chúng ta nhận ra giá trị của nghỉ ngơi.
Nếu bạn muốn có nhiều hơn, bạn phải trở thành nhiều hơn.
Để mọi chuyện thay đổi, bạn phải thay đổi.
Để mọi chuyện trở nên tốt đẹp hơn, bạn phải trở nên tốt đẹp hơn.
Nếu bạn
cải thiện
, mọi thứ sẽ
cải thiện
cho bạn.
Nếu bạn tiến bộ, tiền bạc sẽ nhiều hơn; những mối quan hệ của bạn, sức khỏe của bạn, công việc của bạn và mọi ảnh hưởng bên ngoài sẽ phản chiếu sự tiến bộ đó một cách tương quan.
It is not good for all our wishes to be filled; through sickness we recognize the value of health; through evil, the value of good; through hunger, the value of food; through exertion, the value of rest. Không phải là hay khi tất cả các ước muốn của chúng ta đều được thỏa mãn; qua ốm đau chúng ta nhận ra giá trị của sức khỏe, qua cái ác chúng ta nhận ra giá trị của cái thiện; qua đói khát chúng ta nhận ra giá trị của thức ăn; qua nỗ lực ráng sức, chúng ta nhận ra giá trị của nghỉ ngơi.
Bạn đang dấn mình vào cuộc phiêu lưu vĩ đại nhất trong đời – để
cải thiện
hình ảnh cái tôi, để tạo ra nhiều ý nghĩa hơn trong cuộc sống của mình và của người khác. Đây là trách nhiệm của bạn.
Hết mình vì cái thiện – sự cống hiến theo tiếng gọi của lương tâm hơn là vì những ràng buộc từ bên ngoài – vừa là thuốc giải độc cho nỗi đau, vừa là nguồn hạnh phúc lớn lao.
Chẳng có gì hay nếu mọi mong ước của chúng ta đều được mãn nguyện. Có đau ốm mới biết quý sức khỏe. Có cái ác mới biết quý cái thiện. Có bị đói mới biết quý thức ăn. Có nỗ lực vất vả mới biết thấy giá trị của sự nghỉ ngơi.
Nếu bạn muốn có nhiều hơn, bạn phải trở thành nhiều hơn. Để mọi chuyện thay đổi, bạn phải thay đổi. Để mọi chuyện trở nên tốt đẹp hơn, bạn phải trở nên tốt đẹp hơn. Nếu bạn
cải thiện
, mọi thứ sẽ
cải thiện
cho bạn. Nếu bạn tiến bộ, tiền bạc sẽ nhiều hơn; những mối quan hệ của bạn, sức khỏe của bạn, công việc của bạn và mọi ảnh hưởng bên ngoài sẽ phản chiếu sự tiến bộ đó một cách tương quan.
Mục tiêu của giáo dục không phải là dạy cách kiếm sống hay cung cấp công cụ để đạt được sự giàu có, mà đó phải là con đường dẫn lối tâm hồn con người vươn đến cái Chân và thực hành cái Thiện.
Khi bạn có Chanh, hãy làm Nước Chanh. Một người thầy tốt sẽ làm điều đó. Nhưng kẻ ngu ngốc làm điều ngược lại. Nếu anh ta bị cuộc đời trao cho một quả chanh, anh ta bỏ cuộc và bảo: “Tôi bị đánh bại rồi. Đây là số phận. Tôi chẳng có cơ hội.” Rồi anh ta oán trách thế gian và đắm mình trong than thân trách phận. Nhưng khi người sáng suốt được trao một quả tranh, anh ta bảo: “Tôi học được gì từ nỗi bất hạnh này đây? Tôi làm thế nào để
cải thiện
tình huống của mình đây? Làm sao để tôi biến quả chanh này thành nước chanh?”
“Hãy hiểu mình.” Nhà triết gia già nói. “Hãy
cải thiện
mình.” Nhà triết gia trẻ nói. Mục đích lớn nhất của chúng ta trong dòng thời gian không phải là lãng phí tài năng và lòng nhiệt huyết vào những thứ bên ngoài mà rồi chúng ta sẽ phải bỏ lại sau lưng. Chúng ta cần nuôi dưỡng bên trong mình tất cả những gì mà chúng ta có thể mang vào cuộc hành trình vĩnh hằng phía trước.
Chúng ta phấn đấu hy sinh, vì chúng ta muốn xây dựng một xã hội ai cũng ấm no, sung sướng. Nhưng chúng ta biết rằng: muốn
cải thiện
đời sống, thì trước phải ra sức thi đua phát triển sản xuất; và trước phải nâng cao mức sống của nhân dân, rồi mới nâng cao mức sống của cá nhân mình. Tức là: “lo, thì trước thiên hạ, hưởng, thì sau thiên hạ”.
Bằng việc bỏ thời gian để ngừng bước và trân trọng con người bạn và điều bạn đã đạt được - và có lẽ học hỏi qua một vài sai lầm, vấp ngã và mất mát - bạn thực sự có thể
cải thiện
mọi thứ về mình. Tự nhận thức và tự trân trọng bản thân là điều cho bạn sự thấu hiểu và nhận thức bản thân để tiến lên những mục tiêu và thành tựu cao hơn.