Hãy cẩn thận với những suy nghĩ, vì chúng biến thành lời nói.
Hãy cẩn thận với lời nói, vì chúng biến thành hành động.
Hãy cẩn thận với hành động, vì chúng biến thành thói quen.
Hãy cẩn thận với thói quen, vì chúng biến thành tính cách.
Hãy cẩn thận với tích cách, vì chúng biến thành
số phận
của bạn.
Bạn không thể kết nối mọi thứ để nhìn về phía trước, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại. Vì vậy, bạn phải tin tưởng rằng những gì ở hiện tại bằng cách nào đó sẽ kết nối trong tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó – linh tính,
số phận
, cuộc đời, sự nghiệp hay bất cứ điều gì. Cách tiếp cận này chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo nên sự khác biệt trong cuộc đời của tôi
Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen – người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhòa. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông. Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép
số phận
. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là một thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có tình bạn, tình yêu cũng chẳng còn quan trọng. Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho tình yêu. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua năm tháng dài rộng… Thế nên, đừng nói cuộc sống khô khan, đừng nói tuổi càng lớn, con người càng mất dần cảm xúc lãng mạn, chẳng phải vì những năm tháng hoa niên đẹp nhất, chúng ta đã đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho tình cảm, nhưng rồi
số phận
vẫn phải rẽ ngang đó sao?
Số phận
luôn đứng chờ ở góc phố. Giống như một tên ma cô, một cô gái điếm hay một gã bán xổ số rong: ba hóa thân yêu thích nhất của
số phận
. Song nó sẽ không bao giờ tới nhà tìm bạn. Bạn sẽ phải đi tìm nó.
Khi một người rời bạn ra đi, hãy để họ ra đi…
Số phận
bạn không bao giờ bị ràng buộc vào những người rời bỏ bạn, và điều đó không có nghĩa là họ xấu.Điều đó chỉ có nghĩa là họ đã diễn xong phần mình trong câu chuyện của bạn rồi.
Tất cả cuộc đời của một con người không là gì hơn ngoài quá trình tự sinh thành chính mình; đúng vậy, chúng ta nên hoàn toàn được sinh thành khi ta qua đời – mặc dù hầu hết con người đều có
số phận
bi kịch là chết đi trước khi sinh thành.
Khi bạn có Chanh, hãy làm Nước Chanh. Một người thầy tốt sẽ làm điều đó. Nhưng kẻ ngu ngốc làm điều ngược lại. Nếu anh ta bị cuộc đời trao cho một quả chanh, anh ta bỏ cuộc và bảo: “Tôi bị đánh bại rồi. Đây là
số phận
. Tôi chẳng có cơ hội.” Rồi anh ta oán trách thế gian và đắm mình trong than thân trách phận. Nhưng khi người sáng suốt được trao một quả tranh, anh ta bảo: “Tôi học được gì từ nỗi bất hạnh này đây? Tôi làm thế nào để cải thiện tình huống của mình đây? Làm sao để tôi biến quả chanh này thành nước chanh?”
Những cảm giác thất bại – sợ hãi, lo lắng, thiếu tự tin – không đến từ lời sấm siêu trần nào đó. Chúng không được viết giữa những vì sao. Chúng không phải lời phúc âm thiêng liêng. Chúng cũng không báo trước một
số phận
chắc chắn rằng thất bại được định sẵn và hiển nhiên. Chúng đến từ tâm trí của chính bạn.