Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để
trừng phạt
bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Chưa bao giờ tôi lại nghĩ mình có thể rơi vào một tình trạng như thế. Hẳn là ở đây phải có một sự
trừng phạt
nào đó, hẳn tôi phải chuộc lại một tội lỗi nào đó, chính thế đấy, nếu không thì tôi không thể hiểu nổi tại sao người ta lại bắt tôi phải gánh chịu những thử thách như vậy. Tôi nức nở khóc khi tỉnh dậy, tôi ti tỉ khóc khi đi ngủ và, giữa hai lúc đó, tôi sầu não. Tôi muốn làm Laclos thế mà tôi lại thành luôn Musset. Tình yêu thật không sao hiểu nổi. Khi thấy nó ở người khác, ta không thể hiểu được nó, và càng không hiểu được hơn khi nó đến với ta. Hai mươi tuổi tôi vẫn còn đủ khả năng kiểm soát cảm xúc của mình nhưng giờ đây, tôi không còn quyết định được gì nữa cả.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để
trừng phạt
bản thân mình. Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân. Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình. Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra. Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Bảo vệ cho sự vô tội quan trọng hơn
trừng phạt
tội lỗi, bởi tội lỗi và tội ác thường xảy ra trên thế giới này nhiều tới mức không thể
trừng phạt
hết chúng. Nhưng nếu sự vô tội bị đưa ra trước vành móng ngựa và kết án, có thể bị xử tử, thì người dân sẽ nói, “việc tôi làm điều tốt hay điều xấu không quan trọng, bởi sự vô tội chẳng đem lại chút bảo vệ nào,” và nếu ý nghĩ đó hình thành trong tâm trí nhân dân thì đó sẽ là kết thúc của mọi sự an ninh.
Tri thức là thứ tốt đẹp, và mẹ Eva cũng nghĩ như vậy; nhưng nàng bị
trừng phạt
quá nặng nề vì nó, đến nỗi hầu hết con gái nàng đều sợ hãi nó từ thủa ấy.
Đừng bao giờ, đừng bao giờ sợ làm điều đúng đắn, đặc biệt khi sự yên lành của một người, hay một con vật bị đe dọa. Những
trừng phạt
của xã hội chỉ là nhỏ nhoi nếu so sánh với những vết thương ta gây ra cho tâm hồn mình khi nhìn đi hướng khác.
Con người được khen thưởng hay bị
trừng phạt
không phải vì điều họ làm, và vì cách mà hành động của họ được định nghĩa. Đó là vì sao mà con người ưa thanh minh cho mình hơn là ưa tự mình hành động tốt đẹp hơn.