Bớt lo, bớt sầu, đừng phiền, đừng não, là một cách làm cho tâm ta bớt được nhiều bệnh.
Chủ đề
#
5197 danh ngôn trong chủ đề #
Có ý niệm kiêu ngạo trong lòng thì phải diệt ngay, chớ để nó lớn lên; không nên buông thả lòng ham muốn; không nên thỏa mãn về chí hướng; không nên vui vẻ đến tột độ.
Xưa, nay người tầm thường mà bại hoại, đều là vì tính “lười”; người tài giỏi mà bại hoại, đều là vì tính “kiêu”.
Nhà phú quí nên học cách khoan dung, người thông minh nên học thói trung hậu.
Thuận theo lẽ trời thì còn, nghịch với lẽ trời thì mất.
Nếu ai làm điều bất thiện mà lại được rạng danh, dù không bị người hại, cũng bị trời tru diệt. Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. Lưới trời tuy thưa mà khó lọt. Cày sâu cấy cạn mà còn mắc thiên tai; huống chi làm lợi mình mà tổn hại người, sao không phải chịu quả báo?
Không bao giờ là việc đúng đắn khi bất cứ cá nhân nào hay chính quyền nào gây ra việc ác lớn nhân danh cái tốt giả thiết nào đó.
Nhân từ thì sống thọ, hung dữ sẽ sớm vong.
Đạo trời là: người thiện thì được mệnh trời, người bất thiện thì mất mệnh trời vậy.
Người quân tử gặp điều thiện dù nhỏ đến mấy cũng không nên tránh, gặp điều ác dù nhỏ đến mấy cũng không nên hướng tới.
Ngày thường làm điều thiện, trời ban cho phúc; nếu ngu dại mà làm điều dữ, khó tránh khỏi tai họa. Thiện ác rốt cuộc luôn luôn có trả, cao bay xa chạy cũng chẳng trốn núp được đâu!
Làm thiện muốn người ta thấy, điều thiện ấy không thực, Làm ác sợ người ta biết, điều ác ấy thực to.
Cả đời làm việc thiện, thiện còn chưa đủ; một ngày làm điều ác, ác đã thừa rồi.
Một ngày không nghĩ đến điều thiện, sự ác tự dấy lên.
Thấy tai vạ mà hay làm lành, thời tai vạ không đến nữa.
Kẻ ác người sợ trời không sợ, người hiền người khinh trời chẳng khinh.
Ẩn ác dương thiện là bậc thánh; thích thiện ghét ác là bậc hiền; tách bạch thiện ác quá đáng là hạng người thường; điên đảo thiện ác để sướng miệng gièm pha là hạng tiểu nhân hiểm độc.
Xưa nay những bậc anh hùng, chỉ vì không chịu thiệt, mà hại bao nhiêu công việc lớn.
Chỉ có chút lòng nại phiền (1) thì việc gì cũng làm được, người nào cũng xử được. (1) Nại phiền: Chịu quen được khó nhọc, nhẫn nại.
Gây dựng cho nên, khó hơn lên trời; phá hoại cho hỏng, dễ như đốt lông.