Người có đức nhân chịu gian khó trước, thu hoạch sau, đó là người có đức nhân.
Chủ đề
#
5197 danh ngôn trong chủ đề #
Có lòng thành thật mà không biết quyền biến cũng là điều dẫn đến nguy vong.
Kẻ có ích cho đời, tâm địa chắc hẳn hơn người; kẻ thụ dụng ở đời, tài tình quyết là không lộ (những người nông nổi, trong không có gì, như chiếc thuyền nan để không, nổi bềnh mặt nước, lung lay lúng liếng luôn luôn. Thuyền chở được nhiều, thì bao giờ trông cũng trầm trọng).
Người tuấn kiệt mới biết việc đời.
Việc được, thì gièm pha nổi lên; đức cao, thì chê bai kéo đến.
Kẻ ta nói chọc tức mà không giận, phi là người có đại lượng, tất là kẻ có thâm cơ.
Người nào có chí, làm việc hay nên.
Người quân tử cầu ở mình, kẻ tiểu nhân cầu ở người.
Chẳng lo buồn vì không có địa vị, chỉ lo không có đức tài xứng với địa vị ấy. Không cần lo người khác không hiểu mình, nên lo làm sao có năng lực khiến cho người khác biết mình.
Một bậc anh hùng cứu nạn, giúp nguy, thì cốt nhất là phải lao tâm, khổ lực.
Việc người ta làm hoặc có khiến mới làm, việc thôi không làm hoặc có ai ngăn không làm, làm hay không làm không phải tại người ta mà nên được. Một hớp uống một miếng ăn cũng là việc có định trước, muôn sự đều đã chia định, muôn sự chẳng phải do người mưu tính mà nên, cả một đời người số mạng đều đã được an bài trước.
Người có chí thì việc gì cũng nên.
Tâm niệm trầm tiềm mãi mãi, thì lẽ gì mà nghĩ chả ra. Chí khí phấn phát luôn luôn, thì việc gì mà chả làm nổi.
Nhất tâm (*) ăn ở cho phải đạo, thì trời cũng không làm hại nổi. (*) Nhất tâm: Trước sau bao giờ cũng một lòng như vậy.
Tự xét thân mình, miễn là không thẹn; thị phi miệng thế, thì có quản chi.
Nguồn trong thì dòng nước trong, nguồn đục thì dòng nước đục.
Dậy sớm, thức khuya, nghĩ làm sao không để nhục đến cha mẹ.
Cây chi, cây lan tuy mọc chỗ rừng vắng mà hoa vẫn thơm; người quân tử theo lẽ phải, làm điều hay, tuy gặp khốn cùng, mà tiết hạnh vẫn không đổi.
Tâm phải cho to để dung nạp những người trong thiên hạ; tâm phải cho rộng để chịu đựng cái hay trong thiên hạ; tâm phải công bằng để bàn việc trong thiên hạ; tâm phải trầm tiềm để xét lý trong thiên hạ; tâm phải vững vàng để chống lại với biến cố trong thiên hạ.
Vấn tâm không có điều gì đáng thẹn, thì còn lo gì, sợ gì.