Sự ra đời chính là nơi bắt đầu của cái chết, Cũng như ngọn bấc bỏ lỡ giây phút mình bắt lửa.
Chủ đề
Cái Chết
110 danh ngôn trong chủ đề Cái Chết
Hãy tận hưởng cuộc đời đi. Bạn còn nhiều thời gian cho cái chết lắm.
Cái chết đi nhanh hơn gió và không bao giờ trả lại thứ gì mình đã lấy đi.
Nếu bạn sợ bệnh, nếu bạn sợ chết thì hãy quán sát xem chúng từ đâu đến. Chúng đến từ sự sinh. Thế nên, đừng buồn khi có người chết. Cái khổ của họ trong đời này đã hết rồi. Chết là một chuyện tự nhiên thôi. Nếu bạn muốn buồn thì hãy buồn khi có người sinh ra đời: “ Tội nghiệp thay! Họ lại đến nữa rồi. Họ sắp phải đau khổ và chết nữa ”.
Chết mà danh lưu truyền cho hậu thế thì ta nên chết. Sống mà chuốc lấy ô danh thì thà chết còn hơn.
Cái chết hợp nhất cũng như là chia li; nó khiến mọi cảm xúc nhỏ mọn đều phải lặng im.
Cái chết có thể đến theo cách đau đớn nhất có thể, nhưng nó có thể dạy bạn bài học quan trọng nhất trong đời, khát vọng sống.
Bởi không phải chỉ trong sự tử vong con người mới chết nhiều nhất.
Nơi tốt nhất mà một người có thể chết đi là nơi anh ta chết đi vì người khác.
Cái chết chỉ là một trạng thái tinh thần. Chỉ có điều nó không cho bạn nhiều thời gian để nghĩ về cái gì khác nữa.
Con người mù quáng đi trên đường đời, lờ đi cái chết giống như những người dự tiệc ngốn ngấu đồ ăn ngon. Họ không nghĩ đến việc sau đó sẽ phải đi vệ sinh, nên chẳng buồn tìm xem liệu có nhà vệ sinh không. Khi tự nhiên đòi hỏi, họ chẳng biết phải đi đâu, và trở nên rối loạn.
Chết là sự tan biến của thể xác. Nhưng sống không chỉ là sự tồn tại của thân xác. Nhiều người còn sống mà tưởng chừng như đã chết. Nhiều người chết mà vẫn còn sống trong trí nhớ mọi người.
Cánh tay của một thiên thần không thể kéo tôi lên từ nấm mộ; cả đội quân thiên thần cũng không thể giam tôi ở đó.
Hãy vỗ tay nào, bạn của tôi, vở hài kịch đã kết thúc. (Câu nói trước lúc qua đời.)
Cái chết chẳng qua cũng là một sự đùa cợt sau cùng của sự sống.
Phải chết cay đắng tới sầu thảm, nhưng nghĩ tới việc phải chết mà chưa kịp sống thì không thể chịu nổi.
Con người thường chết trước khi thực sự sinh thành.
Con người không chết khi nên chết mà khi có thể chết.
Người chết để lưu danh muôn thủa sẽ sống mãi.
Cái chết không phải là chấm hết nếu chúng ta có thể sống tiếp trong con cái của chúng ta và những thế hệ sau. Bởi chúng cũng là chúng ta, thể xác của ta chỉ là những chiếc lá úa vàng trên tán cây đời.