Chủ đề

Cái Chết

110 danh ngôn trong chủ đề này ← Tất cả chủ đề

110 danh ngôn trong chủ đề Cái Chết

21
Chúng ta không thể xóa đi nguy hiểm, nhưng chúng ta có thể xóa đi nỗi sợ. Chúng ta không được hạ thấp sự sống bằng việc đứng choáng ngợp nhìn cái chết.
22
Tiếng gọi của cái chết cũng là tiếng gọi của tình yêu. Cái chết có thể ngọt ngào, nếu chúng ta đáp lại bằng sự quả quyết, nếu chúng ta chấp nhận nó như một trong những hình thức vĩnh cửu vĩ đại nhất của cuộc sống và sự biến đổi.
26
Người bạn công bằng: Cái chết, vị thần bất tử duy nhất đối xử với chúng ta ai cũng như nhau; lòng thương, sự yên bình và che chở của ngài dành cho tất cả - dù trong trắng hay vấy bẩn, dù giàu hay nghèo, dù được yêu thương hay bị chối từ.
27
Bởi cái chết, khi chúng ta suy ngẫm kỹ lưỡng về nó, là mục tiêu chân thực của sự tồn tại. Trong vài năm qua, tôi đã hình thành mối quan hệ gần gũi sâu sắc với người bạn chân thành và tốt nhất này của nhân loại, khiến hình ảnh của cái chết không còn khiến tôi kinh hoàng, thay vì thế, cảm thấy được thực sự an ủi và khuây khỏa.
28
Người hiểu biết phải ý thức rõ ràng rằng mọi pháp trên thế gian không có bản thể trường cửu. Bởi vậy, Người hiểu biết không vui hay buồn vì họ không bị cuốn trôi theo các pháp thế gian luôn luôn biến đổi này. Trở nên vui là sinh. Trở nên buồn là tử. Chết rồi lại được sinh ra, và sinh ra lại chết nữa. Sống và chết trong từng phút giây là sự luân lưu bất tận của vòng sinh tử.
31
Thời xa xưa, người ta viết rằng thật ngọt ngào và thích đáng khi chết vì đất nước. Nhưng trong chiến tranh hiện đại, chết chẳng có gì là ngọt ngào hay thích đáng. Bạn sẽ chết như một con chó chẳng vì lý do tốt đẹp gì.
33
Đức Phật dạy Ngài Ananda quán sát sự vô thường, quán tưởng cái chết trong từng hơi thở. Chúng ta phải hiểu sự chết. Chúng ta chết để được sống. Câu nầy có nghĩa gì? Chết là chấm dứt mọi hoài nghi, mọi vấn đề và sống ngay trong hiện tại. Không phải ngày mai chúng ta mới chết, chúng ta phải chết ngay bây giờ. Bạn có thể làm được điều này không? Nếu làm được, thì chẳng còn vấn đề gì nữa và bình yên tĩnh lặng sẽ đến với bạn.
34
Tất cả chúng ta đều sẽ chết, tất cả, đúng là trò huyên náo! Chỉ điều đó hẳn nên khiến ta yêu thương lân nhau, nhưng lại không như vậy. Chúng ta bị những điều tầm thường vô nghĩa làm khiếp sợ và đánh bại, chúng ta bị nghiến ngấu chẳng vì gì cả.
36
Tất cả đều nói, "Khó khăn biết bao khi ta phải chết" - thật là một lời phàn nàn kỳ lạ khi được thốt lên từ miệng của những người phải sống.
37
Cái chết hẳn phải rất đẹp đẽ. Nằm trong đất nâu mềm, cỏ đung đưa trên đầu, lắng nghe sự yên lặng. Không có quá khứ và không có tương lai. Quên đi thời gian, tha thứ cuộc sống, hoàn toàn yên bình.
38
Sinh và tử của ta chỉ là một. Bạn không thể có cái này mà chẳng có cái kia. Người ta buồn rầu than khóc khi có ai chết, và vui cười hớn hở khi thấy một đứa trẻ sinh ra đời. Thật khôi hài làm sao! Đó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Nếu muốn khóc, hãy khóc lúc có ai sinh ra. Hãy khóc từ cái gốc, vì không có sự sinh thành, cũng sẽ không có cái chết. Bạn hiểu được không?
40
Với nhiều người trong chúng ta cái chết là cánh cửa địa ngục; nhưng chúng ta từ bên trong bước ra chứ không phải từ bên ngoài bước vào.