Đau khổ khiến người ta kiên cường hơn, Nước mắt khiến người ta dũng cảm hơn, Trái tim tan nát khiên người ta biết nhìn xa trông rộng hơn, Vì vậy hãy cảm ơn những gì đã qua, nó đã giúp bạn có một tương lai tươi đẹp hơn.
Chủ đề
Đau Khổ
105 danh ngôn trong chủ đề Đau Khổ
Con người đau khổ vì họ bị mắc kẹt trong quan điểm. Chỉ khi nào chúng ta giải phóng được những quan điểm đó, chúng ta mới tự do và không còn đau khổ.
Chỉ qua niềm vui và đau khổ mà con người thấu hiểu bản thân và vận mệnh của mình. Người ta học được cần phải làm gì và cần phải tránh gì.
Vui mừng tưởng tượng thường đáng giá hơn đau buồn thực sự.
Chẳng ai nghĩ những người vĩ đại bất hạnh, trừ những người vĩ đại.
Nếu bạn đau khổ, cảm ơn trời! Đó là dấu hiệu chắc chắn cho thấy bạn đang sống.
Tôi cho rằng phần lớn những nỗi thống khổ của nhân loại đều do con người tự gây ra vì đánh giá nhầm giá trị của nhiều điều.
Tài năng xuất sắc là đứa con của đau khổ.
Ngôi nhà nhiều tiếng cười cũng là ngôi nhà nhiều phiền muộn.
Cả thế giới ngập tràn thống khổ. Nó cũng ngập tràn chiến thắng.
Đau khổ là tri thức, người biết nhiều nhất bi thương nhiều nhất, cây tri thức không phải cây đời.
Nguồn gốc thực sự của đau khổ là sự nhút nhát của chúng ta.
Khổ đau cũng như hoa quả. Chúa không khiến nó mọc lên trên những cành quá yếu ớt để chịu nổi nó.
Những nụ cười tươi tắn nhất giấu đi những bí mật sâu kín nhất. Những đôi mắt xinh đẹp nhất đã từng rơi nhiều lệ nhất. Và những trái tim nhân hậu nhất phải chịu đựng nhiều đau khổ nhất.
Tại sao chúng ta lại vui mừng trước sự chào đời và thương tiếc ở lễ tang? Bởi vì chúng ta không phải là đương sự.
Cho chọn giữa đau đớn và trống rỗng, tôi sẽ chọn đau đớn.
Tôi từng muốn tự sát hàng trăm lần, nhưng không biết vì sao tôi vẫn yêu cuộc đời. Sự yếu đuối nực cười này có lẽ là một trong những thiên hướng u sầu ngu xuẩn của chúng ta, bởi có điều gì ngu xuẩn hơn khi háo hức muốn đi tiếp vác theo gánh nặng mà mình sẽ vui sướng được vứt đi, khi căm ghét sự tồn tại của bản thân nhưng lại níu giữ nó, khi vuốt ve con rắn đang ngấu nghiến ta cho tới khi nó nuốt hết tim ta?
Tôi đã sống tám mươi năm trong đời và tôi chẳng biết điều gì, ngoài việc cam chịu và tự bảo mình rằng côn trùng sinh ra là để cho nhện nuốt lấy, và con người sinh ra để bị tàn phá bởi sự đau khổ.
Một trong những điều ngọt ngào về đau khổ và u sầu là chúng cho ta thấy chúng ta được yêu nhiều như thế nào, sự tử tế tồn tại trên đời nhiều như thế nào, và dễ dàng như thế nào để giúp người khác hạnh phúc theo cách họ đã giúp ta khi họ cần tới sự trợ giúp và thấu hiểu.
Lệ rơi, thật dễ để dùng ống tay áo lau chúng đi, nhưng tôi phải làm thế nào để xóa vệt nước mắt khỏi trái tim mình?