Định nghĩa về hạnh phúc có nhiều hơn nhiều định nghĩa về bất hạnh. Đó là bởi vì người ta quá hiểu rõ bất hạnh là gì.
Chủ đề
Sự Bất Hạnh
25 danh ngôn trong chủ đề Sự Bất Hạnh
Nguồn bất hạnh lớn nhất đến từ bên trong.
Con người thích kẻ khác nhiều hơn nhiều khi họ tơi tả vì bất hạnh nặng nề hơn là khi họ chiến thắng.
Phật lúc nào cũng có mặt để dạy dỗ chúng ta. Hãy tự mình tìm thấy. Có hạnh phúc và có bất hạnh. Có vui và có khổ. Chúng luôn luôn có mặt. Hiểu bản chất của vui và khổ là thấy giáo pháp, thấy Phật. Phật Pháp không xa rời thế gian pháp.
Khi bạn thức dậy vào buổi sáng, bạn có hai lựa chọn - hoặc hạnh phúc, hoặc bất hạnh. Hãy cứ chọn hạnh phúc đi.
Hạnh phúc đến quá sớm làm con người què cụt. Tôi không hối tiếc đã trải qua bất hạnh sâu sắc.
Nếu bạn tin rằng mình bất hạnh bởi vì bạn từng yêu thương và từng mất mát, hãy ném bỏ suy nghĩ đó đi. Người đã yêu thương chân thành sẽ không bao giờ mất mát tất cả.
Tôi nhớ có một ngày tôi ngồi bên hồ bơi và đột nhiên nước mắt chảy tràn trên má. Tại sao tôi lại bất hạnh như vậy? Tôi có thành công. Tôi có sự bảo đảm. Nhưng vẫn không đủ. Bên trong tôi là bão tố.
Không gì buồn cười hơn là bất hạnh, tôi đảm bảo với bạn như vậy. Phải, phải, nó là thứ khôi hài nhất trên thế gian này.
Khi linh hồn trải qua quá nhiều thống khổ, nó phát sinh lòng thích thú với sự bất hạnh.
Tất cả nỗi bất hạnh của tôi đến từ việc đánh giá quá cao người khác.
Đừng bao giờ tìm niềm vui trong bất hạnh của người khác.
Khi bạn có Chanh, hãy làm Nước Chanh. Một người thầy tốt sẽ làm điều đó. Nhưng kẻ ngu ngốc làm điều ngược lại. Nếu anh ta bị cuộc đời trao cho một quả chanh, anh ta bỏ cuộc và bảo: "Tôi bị đánh bại rồi. Đây là số phận. Tôi chẳng có cơ hội." Rồi anh ta oán trách thế gian và đắm mình trong than thân trách phận. Nhưng khi người sáng suốt được trao một quả tranh, anh ta bảo: "Tôi học được gì từ nỗi bất hạnh này đây? Tôi làm thế nào để cải thiện tình huống của mình đây? Làm sao để tôi biến quả chanh này thành nước chanh?"
Người bất hạnh chẳng bao giờ có mặt trước bản thân bởi họ luôn sống trong quá khứ hoặc tương lai.
Nỗi đau khổ sâu sắc nhất là nhận ra ta chính là nguyên nhân chủ yếu gây ra tất cả những bất hạnh của ta.
Chẳng ai nghĩ những người vĩ đại bất hạnh, trừ những người vĩ đại.
Tôi đã sống tám mươi năm trong đời và tôi chẳng biết điều gì, ngoài việc cam chịu và tự bảo mình rằng côn trùng sinh ra là để cho nhện nuốt lấy, và con người sinh ra để bị tàn phá bởi sự đau khổ.
Một người không thể làm người khác hạnh phúc, nhưng anh ta có thể làm người kia bất hạnh. Đây là lý do chính vì sao trên thế gian này bất hạnh lại nhiều hơn hạnh phúc.
Nỗi bất hạnh làm ra con người, còn con người làm ra hạnh phúc.
Tình bạn làm tăng hạnh phúc và làm dịu bất hạnh, bằng cách nhân đôi niềm vui và chia đôi đau buồn.