Người tri túc (*) thì nghèo hèn cũng vui sướng, người không tri túc thì giàu sang cũng lo buồn. (*) tri túc: biết đủ.
Chủ đề
Hán Học Danh Ngôn
572 danh ngôn trong chủ đề Hán Học Danh Ngôn
Người đã biết nuôi “chí” thì không nghĩ đến “hình”. (Quý tinh thần hơn quý thân thể.)
Có ba sự ưa thích có ích, có ba sự ưa thích có hại. Thích dùng lễ nhạc để điều tiết đời sống, thích khen chỗ hay của người, thích có nhiều bạn hiền, ba cái đó có ích. Thích kiêu sa, dâm lạc, thích bừa bãi phóng túng, thích yến tiệc vui chơi, ba cái đó có hại.
Muốn bỏ tính lười thì trước hết đừng sáng dậy trưa; muốn bỏ thói kiêu thì trước hết đừng nhẹ miệng chê cười thiên hạ.
Làm quan mà có tính nhàn tản yên vui, công việc tất nhiên trễ nải; làm quan mà đem lòng thương công kế lợi, tâm địa tất nhiên gian tham.
Nhất định phải ra sức bồi dưỡng, nhưng chớ kỳ vọng vào kết quả, trong lòng không quên, nhưng cũng không thể nóng vội thúc đẩy giúp hoàn thành.
Yên vui, thư nhàn là thứ thuốc độc, không nên quyến luyến ham mê.
Ít sắc dục để nuôi tinh, ít lời để nuôi khí, ít tư lự để nuôi thần.
Nghèo mà chăm học có thể lập được thân, giàu mà chăm học tên tuổi sẽ được vẻ vang.
Người ta mà nóng nảy, nông nổi, hẹp hòi, thì xử việc, việc hay hỏng, tiếp người, người hay giận, mà chính mình cũng phải thiệt thòi.
Ngồi bàn tiệc đừng ra vẻ anh hùng, vì rượu đã làm cho lắm người gục ngã.
Thấy người hay, nghĩ sao cho bằng người; Thấy người dở, tự xét mình xem có dở như thế không.
Đức hạnh mà không tu dưỡng, học không giảng giải, thấy việc nghĩa không làm, mắc điều sai không chịu sửa chữa, đó là những nỗi lo của ta.
Ai mà tự phụng (1) có tiết độ (2), thì không sinh lòng tham. (1) Tự phụng: Ăn mặc tiêu dùng cho thân mình. (2) Tiết độ: Chừng mực, có hạn chế.
Người quân tử có ba việc phòng ngừa: Lúc nhỏ khí huyết chưa sung túc, phải giữ gìn sắc dục; khi đã trưởng thành khí huyết thịnh vượng, phải phòng ngừa tính ham tranh đấu; khi về già khí huyết suy nhược, cần tránh tính tự đắc tham lam.
Gần son thì đỏ, gần mực thì đen Gần người hiền thì sáng, gần người tài thì thông Gần người lành thì có đức, gần người ngu thì dại Gần kẻ nịnh hót thì a dua Gần đứa tham lam thì trộm cắp.
Hỡi ai lẳng lặng mà nghe Dữ răn việc trước, lành dè thân sau Trai thời trung hiếu làm đầu Gái thời tiết hạnh là câu trau mình.
Tiết kiệm, chất phác, đều là đức tốt của người ta.
Lo thắng người thì loạn, lo thắng mình thì yên.
Kẻ xa xỉ, thì giàu mà tiêu vẫn không đủ; kẻ kiệm ước, thì nghèo mà tiêu vẫn có thừa.