Người con gái kiêu ngạo, càng dễ bị tổn thương, cho dù là bị người khác làm thương tổn như nhau, tác dụng chậm cũng so với người bình thường tới càng sâu hơn, cần thời gian để hồi phục lâu hơn.
Chủ đề
Nhân Sinh
674 danh ngôn trong chủ đề Nhân Sinh
Cứng quá thì dễ gẫy, càng kiên cường càng dễ bị bẻ gẫy.
Thật ra giữa người với người chẳng có lần gặp mặt nào là lãng phí. Dù cho không có gì xảy ra đi chăng nữa thì nhất định bạn cũng thu hoạch được một điều gì đó, chỉ là đôi khi bạn không phát hiện ra điều ấy mà thôi.
Có lẽ người ta luôn có chuyện gì đó, dù muốn quên cũng không thể quên được. Cho dù thời gian đã trôi qua bao lâu, trốn đi dù xa đến đâu, cũng không làm được gì. Lòng không buông xuôi được, chỉ một chút thôi cũng đã đủ rồi.
Lựa chọn mãi mãi là việc khiến người ta khổ sở nhất, bởi việc đó có nghĩa là giữ hay bỏ. Dù giữ hay bỏ thì cũng luôn khiến những người phải lựa chọn cảm thấy vô cùng khó xử. Bởi vì giữ và bỏ thì đều có khả năng làm thay đổi quỹ đạo cuộc sống của chính mình.
Có những lúc con người giống hệt một cái cây, chỉ cần cắm rễ ở một chỗ, trải qua bao năm tháng thích nghi với chỗ mới, đến một ngày phải nhổ rễ rời đi thì rất khó có thể ra đi một cách nhẹ nhàng, thanh thản.
Giữa bên lợi ích và bên thiệt hại vĩnh viễn mâu thuẫn. Bản năng của con người luôn có xu hướng tìm lợi ích tránh thiệt thòi.
Quả táo mọc trên cùng một cây cũng có quả ngon, quả thối. Cuộc đời cũng vậy, vốn dĩ chẳng có gì trọn vẹn. Đôi khi chúng ta phải trải qua những việc vô cùng đau khổ mới biết trân trọng, bao dung và yêu thương. C'est la vie.
Chúng ta luôn hy vọng người khác thay đổi theo mình, nhưng lại không muốn thay đổi theo người khác. Có đôi khi không phải không yêu mến mà vì chính chúng ta không dung nhập được góc cạnh của đối phương.
Con người nhiều lúc không thể lương thiện quá. Khi em không biết người đối diện với em là thiên thần hay ác quỷ, sự lựa chọn khác nhau sẽ dẫn đến kết quả khác nhau. Chỉ có một điểm tương đồng là em vĩnh viễn không thể quay lại điểm xuất phát.
Thật kỳ lạ, rõ ràng là muốn trốn đi một mình thật xa, nhưng đến khi một mình lại cảm thấy cô đơn.
Người có khát vọng sẽ luôn yếu đuối!
Dù mong chờ không nhiều cũng là mong chờ, có mong chờ thì sẽ có thất vọng.
Không gì có thể thật sự bỏ qua, bao nhiêu năm rồi, bãi bể nương dâu, hai chúng ta đã không thể quay đầu lại. Tựa như những vết thương trên người ngươi vậy, dẫu có khỏi thì sẹo vẫn còn đấy. Thời gian có thể mang đi tất cả, những nỗi đau, nhưng đã xảy ra thì vẫn là đã xảy ra, có cố bù đắp cũng chẳng được gì.
Thứ không chiếm được bao giờ cũng là thứ tốt nhất, không phải vì nó tốt thật, mà là vì không có được nên không cam lòng.
Cuộc đời có lẽ giống như một chuyến tàu, có rất nhiều trạm dừng, nhưng mỗi con người lại chỉ có một bến đỗ, có người nhầm, có người không, nhưng điều quan trọng nhất là mạnh mẽ để bước tiếp, cho đến khi tìm được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời mình.
Mỗi người đều có những chuyện đời này phải làm. Đây là trách nhiệm, cũng là sứ mệnh.
Có lẽ cái giá của sự trưởng thành chính là đổi nụ cười ngày càng ít lấy đi lớp vỏ bọc cứng rắn để trang bị cho mình trong cái xã hội phức tạp này.
Cuộc đời con người luôn có những sự kiên trì rất nực cười. Nhưng kể cả rõ ràng chúng ta biết điều đó rất ấu trĩ, cũng vẫn khăng khăng giữ vẻ cố chấp đáng thương đó. Cho đến khi trầy da tróc vảy, thương tích đầy mình.
Sau khi lớn lên, ít nhiều chúng ta đều đang ngụy trang, không tùy tiện bộc lộ niềm vui, nỗi buồn của mình, tất cả đều như vậy.