Giữ miệng khi người ta ngồi lê đôi mách, mỉm cười không thủ địch trước con người và các tổ chức, đền bù sự thiếu hụt yêu thương trên thế giới với nhiều yêu thương hơn trong những vấn đề nhỏ bé và riêng tư; chính trực trong công việc, có lòng kiên nhẫn, bỏ qua sự đáp trả rẻ tiền đối với lời chỉ trích và nhạo báng: tất cả những điều ta có thể làm được.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
265 danh ngôn
Giới hạn cao nhất của lòng kiên nhẫn là: không nói, không cáu, không giận.
Gần nước biết tính cá, gần núi hiểu tiếng chim.
Gàn dở, bất chính rồi tự cho mình phải, hối hận và lầm lẫn tất nhiều, Bại hoại, biếng nhác mà tự cam chịu, sản nghiệp gia đình khó thành.
Gần son thì đỏ, gần mực thì đen Gần người hiền thì sáng, gần người tài thì thông Gần người lành thì có đức, gần người ngu thì dại Gần kẻ nịnh hót thì a dua Gần đứa tham lam thì trộm cắp.
Giữ mình chất phát, chuyên cần; dạy con phải theo nghĩa phép, Chớ tham lam của ngoại ý, chớ uống rượu quá say sưa.
Gả con chọn rể hiền, chớ nặng đòi sính lễ, Cưới dâu cần gái nết, chớ tính kế hậu liêm.
Gây dựng cho nên, khó hơn lên trời; phá hoại cho hỏng, dễ như đốt lông.
Giữ việc đạo nghĩa, làm việc trung tín, trọng việc danh tiết.
Giận bốc lên nóng hơn lửa; lưỡi nói ra sắc hơn gươm.
Gươm tuy tốt, có mài mới sắc; tài tuy tốt, có học mới cao.
Gặp lại nhau mà còn tốt được với nhau như ngày mới quen biết, thì tới già cũng không còn oán hận gì nữa cả.
Gặp nhau chẳng cất chén mời, hoa đào trước động cười người về không.
Gần gũi trẻ xấu, lâu ngày tất lụy đến mình, Chịu khuất bậc lão thành, lúc cấp có thể nương tựa.
Gặp người tri kỷ ta nâng cốc, thơ chỉ bình ngâm với bạn hiền.
Gặp nhau trò chuyện đôi câu, chớ nên gan ruột gót đầu phơi ra.
Giữ chữ tín mới kết giao Bậc trên bậc dưới biết yêu biết nhường Xóm làng cư xử làm gương Láng giềng sau trước nhịn nhường là hơn Đi đường thì cứ nhường đường Be bờ làm ruộng cũng nhường bên kia
Gia đình như xảy ra chuyện không hay, nên xử một cách thung dung, chớ có khích liệt (1). Bầu bạn như có điều không phải, nên can một cách thiết liệt (2), chớ có ưu du (3). (1) Khích liệt: Trêu trọc dữ dội. (2) Thiết thật: Thật sự, đến nơi đến chốn. (3) Ưu du : Bỏ xuôi, mặc kệ.
Giản dị quá, người ta hay nhờn; nghiêm trang quá, người ta không thân.
Gặp người hiền mà không thể cất nhắc lên được hay cất nhắc được mà không kính cẩn là khinh mạn; gặp người không thiện mà không thể đuổi đi được hay đuổi đi mà không đuổi xa là lầm lỗi. Lễ Ký