Vạn vật đều có gốc có ngọn, sự việc đều có đầu có cuối, biết được cái gì có trước có sau thì đã gần với cái đạo rồi.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
388 danh ngôn
Vì sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ, khi khóc, khi tưởng tượng, khi hôn nhau, khi nguyện cầu? Bởi vì, những gì đẹp đẽ nhất thế gian chẳng thể nào nhìn được bằng mắt, mà phải được cảm nhận bằng con tim. Và với anh, em chính là điều đẹp đẽ nhất trên thế gian này
Vào cuối ngày, những câu hỏi duy nhất tôi sẽ hỏi bản thân là… Tôi có yêu thương đủ không? Tôi có cười đủ không? Tôi có tạo ra sự khác biệt nào không?
Ví không có cảnh đông tàn Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân Nghĩ mình trong bước gian truân Tai ương rèn luyện, tinh thần thêm hăng.
Vận mệnh, chẳng qua chỉ là lời tự an ủi vô vị của kẻ thất bại, là những lời đánh trống lảng của kẻ nhút nhát. Tiền đồ của con người chỉ có thể dựa vào ý chí, sự nỗ lực của bản thân để quyết định.
Và trong những ngày lang thang, biết đâu bạn may mắn nhận được một nụ cười làm thắt cả tim bạn, trong khoảnh khắc đó, bạn nghĩ cả đời này không bao giờ gặp lại nụ cười ấy ở bất cứ nơi nào nữa.
Với 2 kẻ yêu nhau mà nói, “chia tay” là việc không bao giờ được phép đem ra đùa cợt, cũng như vợ chồng lúc cãi nhau vẫn kiêng kỵ nhất hai tiếng “ly hôn”. Chỉ cần đôi bên có kẻ nói ra, lời nói sẽ theo vào suy nghĩ, một sớm một chiều chẳng mấy chốc sẽ trở thành sự thật.
Vĩnh viễn đừng rời khỏi con đường của nghĩa vụ và vinh dự, đây là suối nguồn duy nhất giúp chúng ta có được hạnh phúc.
– Vì sao con người luôn thích vì bản thân mình lưu lại tiếc nuối chứ? – Có lẽ nhân sinh có một chút tiếc nuối thì mới vẹn toàn.
Vô tình gặp một người thương (đã cũ). Biết tình cảm không còn như trước nữa, mà những thứ hiện ra ngoài sức tưởng tượng của bản thân.Đường qua thì quen, mà người qua thì lạ.
Viên mãn nhất trong tình cảm không phải là nắm giữ được bàn tay của một người nhất nhất không rời, mà là khi trải qua bao nhiêu mất mát đổi thay, họ vẫn về để nắm lấy tay bạn…
Vấn đề của hôn nhân là ở chỗ: Nó gục chết mỗi đêm sau mỗi lần ân ái. Và người ta phải vực nó dậy vào mỗi buổi sáng trước lúc điểm tâm.
Và khi những suy nghĩ làm phiền lòng đó khiến bạn chán nản – Hãy nở một nụ cười trên môi và cảm ơn cuộc đời rằng bạn vẫn còn sống và quanh quẩn đâu đây.
Vẫn tưởng rằng có thể quên đi mối tình đó, sau rất nhiều năm mới biết rằng thế nào gọi là khắc cốt ghi tâm… Vốn tưởng rằng có thể quên đi người ấy, trải qua rất nhiều việc mới biết rằng thế nào gọi là không thể nào quên…
Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.
Về chủ đề ăn mặc, hầu như không ai – vì lý do này hay lý do khác – cảm thấy thực sự thờ ơ: nếu họ không bận tâm về quần áo của bản thân, họ cũng sẽ bận tâm về quần áo của người khác.
Với con người cũng giống như với cây cối. Anh ta càng nỗ lực vươn lên ánh sáng và tầm cao, gốc rễ của anh ta càng len lỏi mạnh mẽ xuống mặt đất, xuống phía dưới, xuống bóng tối và vực sâu – xuống cái ác.
Văn học là ánh sáng lý trí, nó giống như mặt trời, đôi khi có thể làm cho chúng ta nhìn thấy thứ mà chúng ta không thích.
Văn học có thể giống như ánh sáng, chỉ cần mọi người sử dụng một cách thích hợp, nó có thể xuyên thấu mọi thứ.
Vĩ nhân trên thế giới chưa chắc đều là học giả vĩ đại, đồng thời, học giả vĩ đại trên thế giới cũng chưa chắc đều là vĩ nhân.