Tôi có thể không chắc chắn lắm điều gì làm mình thấy hứng thú, nhưng tôi tuyệt đối chắc chắn điều gì làm mình không.
A
Nguồn trích dẫn
Albert Camus
Nhà văn, nhà thơ 1913–1960
Giới thiệu
114 câu danh ngôn
(1913 - 1960) Nhà văn đoạt giải Nobel, triết gia, nhà báo người Pháp.
Danh ngôn
Danh ngôn
Để hiểu được thế giới, đôi khi người ta phải quay lưng lại với nó.
Tôi mở rộng lòng với sự lãnh đạm dịu dàng của thế giới.
Tôi tiếp tục tin rằng thế giới này không có ý nghĩa tối hậu nào. Nhưng tôi biết rằng có điều gì đó có ý nghĩa, và đó là con người, bởi anh ta là sinh vật duy nhất khăng khăng đi tìm ý nghĩa.
Cảm thấy tuyệt đối đúng là điểm bắt đầu của kết thúc.
Đơn giản là tôi biết rằng bầu trời sẽ tồn tại lâu hơn tôi.
Trong mọi trường hợp, khẳng định rằng một người phải bị loại bỏ hoàn toàn khỏi xã hội vì anh ta tuyệt đối xấu xa cũng tương đương nói rằng xã hội tuyệt đối tốt đẹp, và thời nay chẳng ai có đầu óc bình thường lại tin vào điều đó.
Trí óc hiện đại hoàn toàn lộn xộn. Kiến thức đã vươn mình tới mức cả thế giới lẫn trí tuệ của chúng ta đều không tìm được chỗ đặt chân nữa. Thực ra chúng ta đều khốn khổ vì thuyết hư vô.
Chỉ có một vấn đề triết học thực sự nghiêm túc và đó là tự sát. Phán xét liệu cuộc đời có đáng sống hay không cũng giống như trả lời câu hỏi cơ bản của triết học. Tất cả những điều còn lại - thế giới có ba chiều hay không, trí óc có chín hay mười hai hạng mục - đều đi sau đó. Đó là những trò chơi; người ta đầu tiên phải trả lời đã.
Điều quan trọng nhất bạn làm khi sống hàng ngày là quyết định không tự giết bản thân mình.
Người ta vội vã phán xét người khác để tránh chính mình bị phán xét.
Mục đích của người viết văn là giữ cho nền văn minh không tự hủy diệt.
Bạn không thể tạo ra kinh nghiệm, bạn trải qua nó.
Không có văn hóa và thứ tự do tương đối nó gợi lên, xã hội ngay cả khi hoàn hảo cũng chỉ là rừng rậm. Vì vậy mọi sáng tạo đích thực đều là món quà gửi tới tương lai.
Đừng đợi sự phán xét cuối cùng. Ngày nào nó cũng đến.
Tất cả chúng ta đều mang trong mình những nơi chốn lưu đày, tội lỗi của chúng ta, sự tàn phá của chúng ta. Nhiệm vụ của ta không phải là thả chúng ra ngoài thế giới; đó là biến đổi chúng trong chúng ta và trong người khác
Chúng ta tiếp tục hình thành tính cách trong cả cuộc đời. Nếu chúng ta hoàn toàn hiểu rõ bản thân mình, chúng ta nên chết đi cho rồi.
Tôi thà sống cả đời tin có thần linh và rồi chết mà phát hiện hoàn toàn không có, còn hơn sống cả đời không tin tưởng và rồi chết mà phát hiện có thần linh.
Để mình chìm đắm vào các nguyên tắc là sẵn sàng chết - và chết cho một tình yêu bất khả thi đối lập với tình yêu.
Sự lười nhác là chí tử đối với những kẻ tầm thường.