Luôn luôn có ba lời nói, đối với bất cứ ai bạn nói. Lời bạn luyện tập, lời bạn nói ra miệng, và lời bạn ước mình đã nói.
D
Nguồn trích dẫn
Dale Carnegie
Nhà văn, nhà thơ 1888–1955
Giới thiệu
106 câu danh ngôn
(1888 - 1955) Nhà văn, nhà thuyết trình Mỹ, tác giả cuốn Đắc nhân tâm.
Danh ngôn
Danh ngôn
Nếu bạn không đang ở trong quá trình trở thành con người bạn muốn trở thành, bạn tự động đi vào quá trình trở thành con người mình không mong muốn.
Cho dù chuyện gì xảy ra, hãy luôn luôn là chính mình.
Hãy sáng suốt hơn người khác nếu có thể; nhưng đừng nói với họ về điều đó.
Chính suy nghĩ của ta tạo nên ta.
Khi cơn cuồng phong dữ dội thổi qua cuộc đời ta - và ta không thể ngăn cản nó - ta hãy chấp nhận điều không thể tránh. Rồi buộc mình bận rộn và nhặt những mảnh vỡ lên.
Hai người nhìn ra ngoài những chấn song tù, Một người thấy bùn lầy, một người thấy trời sao.
Tại sao lại nói về điều ta muốn? Thế thật trẻ con. Vớ vẩn. Dĩ nhiên bạn quan tâm tới điều bạn muốn. Bạn vĩnh viễn sẽ quan tâm về điều mình muốn. Nhưng không ai khác nữa. Tất cả chúng tôi cũng giống như bạn: chúng tôi quan tâm tới điều chúng tôi muốn.
Hãy luôn luôn có gì đó để nói. Người có gì đó để nói và người được biết tới là sẽ không bao giờ mở miệng trừ phi có gì đó để nói, chắc chắn sẽ được lắng nghe.
Hãy nói chuyện với người khác về chính họ, và họ sẽ lắng nghe cả nhiều giờ.
Ba phần tư những người bạn gặp đói khát sự cảm thông. Hãy trao nó cho họ và họ sẽ quý mến bạn.
Sự thành công trong cách ứng xử với người khác phụ thuộc vào việc nắm được góc nhìn của người khác với thái độ cảm thông.
Tôi đã đi đến kết luận rằng, cách duy nhất trên đời để thu được nhiều nhất từ một cuộc tranh cãi - đó là hãy tránh nó. Tránh nó như bạn tránh rắn chuông và động đất.
Kẻ ném đá mãn tính, thậm chí ngay cả người chỉ trích ác liệt nhất, cũng thường sẽ dịu đi và kiềm nén trước người lắng nghe kiên nhẫn và dễ chịu - một người lắng nghe sẽ im lặng trong khi kẻ bới móc lỗi giận dữ bung ra như con rắn hổ mang và phun độc.
Đừng cho phép bản thân ta suy sụp bởi những điều tủn mủn mà ta nên căm ghét hay quên đi. Hãy nhớ "Cuộc đời quá ngắn để sống tủn mủn".
Người ta hỏi một ông già rằng điều gì đã cướp đi niềm vui của ông trong cuộc đời. Câu trả lời của ông là, "Những điều chưa bao giờ xảy ra."
Bạn có còn nhớ được những điều mà mình lo lắng một năm trước không? Cuối cùng chúng thế nào? Chẳng phải bạn đã lãng phí nhiều năng lượng vô ích cho phần lớn nỗi lo lắng đó ư? Chẳng phải hầu hết chúng cuối cùng đều ổn thỏa sao?
Nếu bạn không thể ngủ, vậy hãy dậy và làm gì đó đi thay vì chỉ nằm đó lo lắng. Chính lo âu gây hại cho bạn, không phải sự thiếu ngủ.
Sự mệt mỏi thường không xuất phát từ công việc, mà từ lo lắng, thất vọng và oán trách.
Những lời chỉ trích giống như bồ câu. Chúng luôn luôn trở về nhà.