Trước khi bạn nói, hãy lắng nghe.
Trước khi bạn
viết
, hãy nghĩ.
Trước khi bạn tiêu pha, hãy kiếm được.
Trước khi bạn đầu tư, hãy tìm hiểu.
Trước khi bạn phê phán, hãy chờ đợi.
Trước khi bạn cầu nguyện, hãy tha thứ.
Trước khi bạn bỏ cuộc, hãy thử.
Trước khi bạn nghỉ hưu, hãy tiết kiệm.
Trước khi bạn chết, hãy cho đi.
Khi yêu ai, đừng
viết
tên người ấy vào hình trái tim mà hãy
viết
vào hình tròn. Bởi hình tròn không có điểm bắt đầu lẫn điểm kết thúc. Bạn chẳng biết khi nào tình yêu bắt đầu và không có hồi kết thúc sẽ tốt hơn.
Khi chúng ta làm tổn thương nhau, hãy
viết
điều đó lên cát để ngọn gió của lòng khoan dung cuốn nó đi xa mãi mãi. Khi chúng ta giúp đỡ nhau, hãy khắc lên đá để chúng ta không bao giờ quên tình yêu thương của một người bạn.
Chuyện tình cảm thật ra rất khó hiểu, rõ ràng là hai người xa lạ, nhưng đúng lúc gặp được nhau giữa biển người mênh mông, rồi yêu nhau, rồi không thể rời xa nhau, rồi học được cách
viết
hai chữ ‘hạnh phúc’ như thế nào.
Do not save your loving speeches For your friends will they are dead Do not write them on their tombstones, Speak them rather now instead. Xin chớ để dành lại những lời yêu thương Để nói lúc bạn đã qua đời Xin đừng
viết
chúng trên bia mộ Nói lúc này đây mới tuyệt vời.
Cổng vào của đời người trồng hai cột trụ, một cột luôn
viết
dòng chữ thế này: “ đường lương thiện”; một cột khác thì cảnh báo thế này: “đường tội ác”. Rồi lại nói với người đứng trước cổng rằng, hãy chọn đi!
“Tu trăm năm mới đi cùng thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối”, gặp gỡ nhau trong biển người mênh mông, nhất định đều là duyên phận. Đời người thay đổi vô thường, vật đổi sao dời trong cuộc sống phồn hoa này, khi người và vật đã không còn nữa, lại khiến người ta phải thổn thức. Phật đã
viết
, “Luôn mỉm cười với cuộc sống, không oán trách. Sống tự tại, tuỳ tâm, thuận theo tự nhiên, vạn sự tuỳ duyên. Chỉ cần như thế nhất định sẽ thay đổi được cuộc sống, thậm chí trăm năm sau, đoá hoa kia vẫn sẽ nở rộ.” Không biết cuộc sống còn biết bao điều đáng quý mà chúng ta cần quan tâm, “Bẻ mau hoa nở tươi hồng, đừng chờ hoa rụng, nhụy không, trơ cành.” Cho dù, chúng ta không thể đợi đến khi đoá hoa kia nở, thì hãy quý trọng hiện tại, trân trọng người trước mắt, chỉ có thể quý trọng mới không dễ dàng từ bỏ những gì thuộc về mình, để tin yêu lưu lại cả đời…”
Trừ phi bạn cố gắng làm điều gì đó vượt qua điều bạn đã lão luyện, bạn sẽ không bao giờ phát triển được. Mỗi công việc là một bức tự họa của người thực hiện nó… Hãy ký tên lên tác phẩm của mình bằng sự ưu việt.
Hi vọng
viết
thơ cho thiếu niên, cũng
viết
hồi ức cho người trưởng thành. Con người luôn mang theo nụ cười tiến về phía trước, nhưng quay đầu lại vẫn khó tránh khỏi thở dài. Đó là sự an bài của Thượng đế thông minh. Khi cái li sinh mệnh đã đầy mật ngọt, càng uống càng giảm vị ngon mà để lại vị đắng.
Có hai loại kiêu hãnh, tốt và cấu. ‘Kiêu hãnh tốt’ đại diện cho phẩm giá và và sự tự tôn trọng bản thân. ‘Kiêu hãnh xấu’ là tội lỗi chết người khi coi mình ưu việt, thứ tội lỗi bốc mùi tự phụ và kiêu ngạo.