Vì mình không tranh, cho nên thiên hạ không ai có thể cùng tranh nổi.
Chủ đề
#
5197 danh ngôn trong chủ đề #
Tự khiêm thì người ta càng phục, tự khoe thì người ta càng khinh.
Biết phòng xa thì cai quản người, không biết phòng xa thì người cai quản.
Phàm việc để tâm lo sợ thì hay nên, khinh thường thì hay hỏng.
Người khôn lo việc: không lo việc một ngày, thường lo việc trăm năm.
Cái tường thấp hay mời kẻ trộm đến.
Nghĩ sâu, tính xa, thì không cùng khốn.
Người không lo xa tất có nỗi ưu phiền gần.
Nếu khuôn phép đạo đức và hình phạt không đặt ra thì hoạ và loạn sẽ cùng đến.
Kẻ tính hay hồ nghi, chớ cùng lo toan việc lớn.
Quân tử lấy ngôn ngữ mà giáo hóa người, và lấy hành động của mình làm gương để ngăn cấm người. Vì vậy ngôn ngữ phải suy nghĩ kỹ trước sau, hành động phải xét kỹ những chỗ sai sót, như vậy ắt dân sẽ cẩn trọng ở ngôn ngữ và nghiêm túc ở hành động.
Giữ miệng như giữ lục bình, sảy tay rơi vỡ tan tành còn chi. Giữ ý như giữ thành trì, để giặc vào lọt còn chi là thành.
Nước xa khó chữa cháy gần, người thân xa kém hương lân gần kề.
Muốn cho trên dưới hòa thân Nết quý là nhẫn muôn phần nhớ ghi Vua tôi mà nhịn chút đi Thế nước vững trọn làm gì chuyển lay Cha con nhẫn được càng hay Tự toàn gia đạo sau này ấm êm Vợ chồng càng phải nhẫn thêm Thì bày con trẻ khỏi điềm bơ vơ An hem nhẫn thì được nhờ Gia trung khỏi sự thờ ơ nhạt nhòa Nhịn bằng hữu sống hài hòa Thì tình chẳng nhạt nghĩa xa hóa gần Mỗi mỗi sự nhẫn tự thân Người người yêu kính nhân nhân theo về
Chẳng có gì là người khác đương nhiên phải làm cho mình, vì thế có được gì cũng nên cảm ơn.
Có người nói rằng giữa người với người tốt nhất đừng nợ nhau quá nhiều ân nghĩa. Đúng vậy, có ân có nghĩa thì cũng sẽ có vong ân bội nghĩa, có trách móc, có yêu cầu, có thù hận. Ân nghĩa là một gánh nặng, còn không ân nghĩa thì giảm bớt biết bao nhiêu là phiền phức. Ân nghĩa quả giống như chiếc phao cứu sinh trong cuộc sống chúng ta, chiếc phao đó dùng cho chính mình mà cũng dùng cho người khác, một mặt là để cứu vớt, nhưng mặt khác nó lại là một gánh nặng.
Một trong những lợi thế của việc tự nói với mình là bạn biết ít nhất có người đang lắng nghe.
Nếu bạn miêu tả sự việc tốt đẹp hơn bản chất, bạn được coi là người lãng mạn; nếu bạn miêu tả sự việc tồi tệ hơn bản chất, bạn được gọi là người thực tế; và nếu bạn miêu tả sự việc như đúng bản chất, bạn sẽ được coi là nhà châm biếm.
Sự sáng suốt đến cùng với tuổi tác, nhưng đôi khi tuổi tác chỉ đến một mình.
Hãy luôn mượn tiền từ kẻ bi quan. Anh ta sẽ không hy vọng được trả lại.