Cuộc đời không có những lựa chọn đúng - sai, chỉ có những điều thích hoặc không thích, chỉ có sự thuyết phục hay thiếu thuyết phục, nhưng trên tất cả, giản đơn nhất vẫn là sự hài lòng của bản thân.
Chủ đề
Từ điển danh ngôn
13070 danh ngôn trong chủ đề Từ điển danh ngôn
Trong mỗi chúng ta đều có một thứ bất chấp để đạt được , bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có được khi ta chịu trả giá bằng những nỗi đau vĩ đại.
Bằng cách này hay cách khác, níu giữ một giấc mơ là níu giữ cho mình một nửa của tuổi xuân và hi vọng.
Giây phút bị người mình yêu phản bội, thường khiến chúng ta tức tối, tự nhắc nhở mình phải cố gắng thành công, vì thành công là cách trả thù tốt nhất. Quả thật, chúng ta sống tốt hơn họ, lúc đó chúng ta mong muốn vô tình sẽ chạm mặt họ ngoài phố, để cho họ thấy hiện nay ta thành công biết bao, hạnh phúc biết bao, chưa biết chừng còn cười nhạo họ nữa, khiến cho họ khó xử và hối hận. Nhưng qua một thời gian, bạn sẽ phát hiện ra rằng tư tưởng này thật ấu trĩ. Nếu bạn vẫn còn để ý đến suy nghĩ của họ thì cho dù bạn có thành công cách mấy thì bạn mãi mãi vẫn là kẻ thất bại.
Tương tư như trà, nhẹ mà thấm tâm.
Tôi mỉm cười nghĩ, hóa ra đây là kết quả của thông minh, độc lập, kiên cường, không ai cảm thấy cần hỏi cảm thụ của bạn, cũng không ai cảm thấy cần quan tâm đến bạn, bởi vì bạn rất thông minh, rất độc lập, rất kiên cường. Tựa như một câu nói trong sách, khi một người con trai yêu một người con gái, sẽ cảm thấy cô ấy vừa nhỏ bé, yếu đuối vừa đáng thương, cần quan tâm đến mọi chuyện của cô ấy; khi không yêu một người con gái, liền cảm thấy cô ấy vừa thông minh vừa kiên cường, vốn không cần sự quan tâm của mình. Những lời này thật ra không chỉ áp dụng trong quan hệ tình cảm nam nữ, mà còn áp dụng cho tất cả quan hệ tình cảm khác.
Thế giới này nhỏ như vậy, mỗi người chúng ta đều có thể đã từng lướt qua nhau.
Bầu trời thuộc về mình thì phải nắm trong lòng bàn tay, đặt giữa hai đầu lông mày, mà những người và việc không thuộc về mình thì không cần phải gắng gượng bắt lấy.
Hạnh phúc tựa như một chiếc ly khoét đáy, nếu quên châm đầy mỗi ngày thì chẳng mấy chốc nó sẽ cạn kiệt.
Rất nhiều câu chuyện cảm động đã được ghi lại, có hạnh phúc, có ưu thương, có đau khổ nhưng khi hết thảy mọi chuyện đều qua đi, còn đọng lại cũng chỉ có hạnh phúc. Nhưng mà, thử hỏi lại chính bản thân bạn xem bạn có cảm thấy hạnh phúc hay không? Dù chỉ thoảng qua trong một cái chớp mắt cũng được coi là hạnh phúc. Đã từng yêu cũng chính là một loại hạnh phúc vậy.
Dịu dàng cũng giống như một lớp son môi, đối với phụ nữ mà nói, chẳng qua chỉ là một lớp trang điểm, chỗ không cần thì có thể tùy ý để một bên, chỗ cần thì có thể tùy ý lấy thoa lên mặt.
Là ai đã nói? Hạnh phúc giống như cái đuôi con mèo. Mèo thường vờn bắt cái đuôi của mình, nhưng không sao bắt được. Nhưng khi bạn bình thản tiến bước, hạnh phúc luôn luôn đi theo bạn.
Em nhìn đó, biển cả cho dù có bao sâu đi nữa, bề mặt của nó vẫn luôn tĩnh lặng. Trên đời này thứ sâu hơn biển chính là lòng người. Có lúc mỉm cười, không có nghĩa là mình không đau khổ, không sợ hãi, không tuyệt vọng.
Rơi lệ không có nghĩa là khóc. Mà khóc cũng không nhất thiết phải rơi lệ.
Đàn ông giống như một củ hành tây. Muốn thấy được trái tim của hành tây thì phải bóc từng lớp, từng lớp vỏ bên ngoài ra. Mỗi lần bóc vỏ như thế sẽ khiến bạn phải chảy nước mắt nhưng khi bóc tới lớp vỏ cuối cùng mới phát hiện ra rằng: Hành tây không có tim!
Cuộc sống tựa như một bề trầm luân, khi bản thân không thể phản kháng thì tốt hơn hết là hưởng thụ thật tốt.
Đàn ông thường không chủ động chia tay. Khi muốn chia tay anh ta sẽ chơi trò mất tích, cũng có thể lấy lý do bạn quá tốt và hiện tại không xứng với bạn. Cho dù lời nói của anh ta có êm tai thế nào thì vấn đề quan trọng cũng chỉ muốn chia tay. Phụ nữ thì sao? Hoàn toàn đối lập với đàn ông. Đàn ông nói lời chia tay nhẹ nhàng nhưng trong lòng dứt khoát. Phụ nữ nói lời cay đắng nhưng trong lòng thì không muốn buông.
Chúng ta chia tay trong nước mắt, cố đi tiếp quãng đường của mình để đợi chờ giây phút trùng phùng. Tiếc thay, tất cả các cuộc trùng phùng đều có mẫu số chung: tưởng tượng lúc nào cũng lấp lánh hơn thực tế. Hai kẻ mong đợi phút giây trùng phùng rồi cũng đã yêu thương người khác. Để rồi đến lúc nào và ở một nơi nào đó họ gặp lại nhau, họ mới nhớ rằng ngày trước họ đã từng có với nhau một lời hẹn ước.
Biết hối hận mới không phạm lại những lỗi lầm tương tự. Như vậy lần sau mới có thể làm tốt hơn. Thà là học được những kinh nghiệm trong sự hối hận còn hơn tự ép mình không được hối hận. Hối hận, tự trách, cắn rứt đều được cả, nhưng hối hận chỉ nên trong thời gian ngắn. Chứ nếu hối hận và cắn rứt suốt thì đúng thực là hành động của kẻ yếu đuối. Vì việc gì đó mà hối hận đằng đẵng mười năm chi bằng hối hận chỉ một tháng thôi và dùng thời gian chín năm mười một tháng còn lại đithay đổi, đi sửa chữa. Tôi hối hận vì yêu người này nên sau này tôi quyết sẽ không ngu ngốc như thế nữa. Tôi hối hận vì đã làm ra những việc tệ hại như thế, sau này sẽ không vậy nữa. Tôi hối hận vì mình đã nói như vậy, sau này phải suy nghĩ kỹ mới phát ngôn. Hối hận có gì là không đúng? Tự ép bản thân không được hối hận chỉ khiến sai càng thêm sai, chân càng lấm bùn. Đến nước đó bạn sẽ hối hận vì ban đầu mình đã không biết hối hận.
Có người nói rằng giữa người với người tốt nhất đừng nợ nhau quá nhiều ân nghĩa. Đúng vậy, có ân có nghĩa thì cũng sẽ có vong ân bội nghĩa, có trách móc, có yêu cầu, có thù hận. Ân nghĩa là một gánh nặng, còn không ân nghĩa thì giảm bớt biết bao nhiêu là phiền phức. Ân nghĩa quả giống như chiếc phao cứu sinh trong cuộc sống chúng ta, chiếc phao đó dùng cho chính mình mà cũng dùng cho người khác, một mặt là để cứu vớt, nhưng mặt khác nó lại là một gánh nặng.