Người sắp chết luôn nói thật. Bởi lẽ, họ không hão huyền như kẻ sống, luôn nghĩ rằng mình còn thời gian để ghen ghét, giả tạo, tức giận rồi lại yêu thương.
Chủ đề
Nhân Sinh
674 danh ngôn trong chủ đề Nhân Sinh
Không nhắc đến không có nghĩa là quên đi, 'đã quên hết rồi' những lời như thế chỉ có con nít mới nói
Thật ra, tôi cũng không muốn lớn lên. Thế nhưng điều này không phải là điều tôi có thể kiểm soát được.
Có đôi khi, niềm hạnh phúc ào tới quá đột ngột sẽ khiến cho người ta có một cảm giác không thật, khiến người ta thật sự sợ hãi chỉ cần xoay người một cái là hạnh phúc sẽ biến mất.
Sư phụ tôi từng nói, mọi việc có chừng mực, muôn vật không mất đi, ví dụ như, mọi hạnh phúc đều mang tính cục bộ, hạnh phúc của một bộ phận người này tất yếu sẽ dẫn đến sự đau khổ của một bộ phận người khác. Cho nên hạnh phúc trên đời này chỉ là sự hoán đổi mà thôi.
Đời người có ngắn có dài. Thật ra dài ngắn không quan trọng, đến cuối cùng vẫn phải chết đi. Chỉ cần lúc sống có đủ can đảm để dốc lòng làm một việc, yêu một người, ngoảnh đầu nhìn lại không hối tiếc, sống ít đi một chút so với thế gian cũng không thể gọi là bất hạnh.
Muốn nhìn rõ lòng mình rất dễ, nhưng có can đảm nhìn thẳng lòng mình mới khó.
Trên thế giới này, không biết có bao nhiêu thứ không phải cứ nỗ lực là có thể đạt được, đôi khi càng nỗ lực lại càng chỉ có thể mở lớn mắt nhìn nó theo gió bay đi.
Trong truyền thuyết cỏ bốn lá là Eve từ trên vườn Địa đàng mang xuống trần gian, ý nghĩa là hạnh phúc. Cỏ bốn lá cũng có tên là cỏ linh lăng bình thường chỉ có ba cánh, cơ hội tìm được cỏ có bốn cánh chỉ là 1/10.000, hàm ý hạnh phúc được trời chiếu cố. Mọi người cũng nói, tìm được cỏ bốn lá sẽ tìm được hạnh phúc, đó là vì, lá đầu tiên tượng trưng cho hi vọng, lá thứ hai tượng trưng cho nỗ lực, lá thứ ba tương trưng cho tình yêu, còn lá thứ tư hiếm thấy - chính là hạnh phúc!
Khi chúng ta lớn lên, có những nỗi đau, mà ngay cả người thân thiết trong nhà cũng không cách nào chia sẻ, nói chi là bạn bè?
Có những vẻ đẹp bạn không nhận ra cho đến khi đã đánh mất nó, không phải như người yêu đã chia tay, không phải như nụ hoa đã tàn héo, mà như một phần cuộc đời bạn, không gì thay thế nổi.
Thời gian không ngừng biến đổi con người thành các loại hình thái khác nhau, lấy đi sự ngây thơ chất phác, mộng tưởng, tình cảm mãnh liệt – những thứ bạn từng coi là trân bảo, khi đã lấy xong tất cả, điều đó chứng tỏ bạn đã trưởng thành.
Thời gian đúng là một thứ đáng sợ, nó phũ phàng hơn tất thảy, từng nhát từng nhát phạt sạch hết những dấu vết dù êm lành hay tệ hại, chỉ còn lại vết sẹo mờ nhòa chẳng rõ hình hài. Từ khía cạnh y học mà nói, mất đi cảm giác đau cũng là một dạng bệnh, hơn nữa còn khá nguy hiểm, bởi vì một người nếu không biết đau là gì thì anh ta cũng sẽ không thể biết bệnh tình của mình nghiêm trọng đến mức nào. Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiểu thế nào là hạnh phúc... Khi còn son trẻ chúng ta cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn. Ngược xuôi ngang dọc, thì ra anh vẫn ở đây...
Giống như người ta không thể biết được trong tương lai mình sẽ gặp người như thế nào, gặp phải chuyện gì, cũng vĩnh viễn không biết được vận mệnh khi nào sẽ thay đổi. Có lúc, chỉ một ánh mắt vô tâm, một cuộc gặp gỡ tình cờ, cũng có thể thay đổi cả cuộc đời một con người cũng không chừng.
Mất đi thứ gì đó, vĩnh viễn sẽ không thấy nó, vĩnh viễn không tìm lại được. Nhưng mà, vẫn còn người và vật trước mắt, nên tích cực tranh thủ, hết sức quý trọng. Có lẽ, cuộc đời chính là như thế, mất đi, chấm dứt, bắt đầu, tiếp tục, lại chấm dứt, rồi biến mất... Cho dù thế nào, chúng ta đều muốn gánh hết tai nạn và hạnh phúc của riêng mình, tiến lên phía trước, không quay đầu lại.
Tạm biệt, là vì sau đấy, có thể còn tốt đẹp gặp lại. Có những người đã định sẽ không hề gặp lại, nên cũng không cần nói tạm biệt...
Con người ta, một khi bị lòng tham làm mờ hai mắt, cũng không thể nào phân biệt được đúng sai, phải trái.
Người luôn là trung tâm của mọi cuộc vui náo nhiệt thường có chứng sợ hãi sự cô độc; nhưng một người quá cô độc và lạnh lùng ngược lại là nguồn cơn của sự náo nhiệt.
Ganh đua là chuyện tốt nhưng quá ganh đua sẽ mang lại hiệu quả ngược lại.
Tuổi còn nhỏ tâm cao khí thịnh, tự cho rằng bản thân mình là nhất, không gì không thể làm được. Sau này mới biết đó là điều không tưởng.