Con người ai cũng sống trong hai miền đất: bên trong và bên ngoài. Bên trong là miền đất của tinh thần, được thể hiện qua nghệ thuật, văn học, đạo đức và tôn giáo. Bên ngoài là phức hợp của thiết bị, kỹ thuật, thể chế, và công cụ mà ta dùng để sống.
Chủ đề
Văn Học
71 danh ngôn trong chủ đề Văn Học
Khi khoa học, nghệ thuật, văn học và triết học chỉ đơn thuần là sự biểu lộ của tính cách, chúng lên tới mức có thể đạt được những thành tựu huy hoàng và chói mắt, có thể khiến cái tên của một người được truyền tụng cả ngàn năm.
Khi các tác gia qua đời họ trở thành những cuốn sách, một sự tái sinh cũng không quá tệ.
Nhà văn truyện giả tưởng sống trong sự sợ hãi. Mỗi ngày đều đòi hỏi những ý tưởng mới, và anh ta chẳng bao giờ dám chắc mình có bắt kịp điều đó hay không.
Không thể làm nản lòng người viết văn chân chính - họ chẳng quan tâm bạn nói gì, họ sẽ vẫn viết.
Người viết văn có sức mạnh hiếm hoi ít ai khác có: Chúng ta có thể gây buồn chán cho người khác ngay cả lâu sau khi ta qua đời.
Bất cứ ai có may mắn sinh ra là một nhân vật có thể cười nhạo thậm chí cả cái chết. Bởi vì một nhân vật sẽ không bao giờ chết! Con người sẽ chết, người viết, công cụ của sáng tạo: nhưng điều anh ta tạo ra sẽ không bao giờ chết!
Viết văn thì phải coi trọng văn, coi trọng và cố gắng bao nhiêu đều không thừa. Giá trị của một cuốn sách không chỉ ở nội dung của nó mà một phần không nhỏ còn ở lời văn.
Không có may mắn trong sáng tác. Không có chỗ cho những trò lừa gạt. Điều tốt nhất anh có thể viết là con người tốt nhất của anh.
Người nghệ sĩ không có thời gian để nghe các nhà phê bình. Người muốn trở thành nhà văn đọc phê bình, người muốn viết không có thời gian để đọc phê bình.
Người viết văn giống như mèo, bởi họ là những sinh vật kín đáo, dễ thương và thông thái. Và mèo giống người viết văn cũng bởi vì những lý do tương tự.