Người con đại hiếu, suốt đời mến cha mẹ.
Chủ đề
#
5197 danh ngôn trong chủ đề #
Cây muốn lặng, gió chẳng đừng; con muốn nuôi, cha mẹ đã khuất.
Không thừa thuận để vui lòng cha mẹ, không đáng gọi là người; không cảm động để làm hay cho cha mẹ, không đáng gọi là con.
Ngày nay người ta coi hiếu là có thể nuôi cha mẹ, nhưng đến chó, ngựa kia, người ta cũng nuôi, nếu không kính cha mẹ thì có khác gì?
Nếu cha mẹ có lỗi lầm, mình phải hòa nhã dùng lời ôn hòa can gián.
Có ba điều hiếu, đại hiếu là tôn trọng cha mẹ, thứ đến là không làm nhục cha mẹ, thấp nhất là nuôi được cha mẹ.
Cha mẹ còn sống, con cái không nên đi xa, nếu đi phải cho cha mẹ biết nơi đến.
Thờ cha mẹ, nên nhỏ nhẹ khuyên can, nếu thấy cha mẹ không theo ý mình thì vẫn cung kính mà không xúc phạm cha mẹ; tuy khó nhọc, lo buồn, nhưng không được oán hận.
Đạo phụng thờ cha mẹ, đó là gốc của đức.
Người quân tử hành sự phải giống như nước, ngăn nó ở lại trên núi cũng được, vung nó văng lên khỏi trán cũng được; vuông được, tròn được, biến hóa theo hình. Nên người quân tử có thể mềm mà không yếu, mạnh mà không cứng, cũng giống như nước. Trong thiên hạ còn có gì mềm yếu hơn nước, vậy nên mềm yếu thắng cứng mạnh.
Hai chữ “lần lữa” đủ hại một đời.
Kẻ khéo làm tướng thì không hung hăng. Kẻ khéo học chiến đấu thì không tức giận. Đã khéo học thì phải kiên nhẫn.
Học cho rộng, hỏi cho kỹ, nghĩ cho cẩn thận, phân biệt cho rõ, làm cho hết sức.
Biết con không ai bằng cha.
Kẻ lấy thần thế chơi với nhau, thần thế đổ là hết bạn; kẻ lấy của cải chơi với nhau, của cải tan là mất bạn.
Cùng ở với nhau lúc có ưu hoạn thì dễ, cùng ở với nhau lúc có quyền lợi thì khó.
Quân tử không lấy sắc bên ngoài để thân cận với người. Tình sơ giao mà dùng dung mạo thì khác nào kẻ tiểu nhân khoét tường lén trộm cắp của người? Tình phải tin nhau, lời phải khéo léo.
Trên mà không chính thì dưới có chính cũng thành ngụy, người lành cũng biến thành kẻ gian tà.
Cái tay giận dỗi không đánh nổi cái mặt tươi cười.
Lấy trung hiếu để lại cho con cháu thì con cháu hưng thịnh; lấy trí thuật để lại cho con cháu thì con cháu suy vong; lấy sự khiêm nhượng để giao tiếp với người thì mạnh; lấy điều thiện để giữ mình thì lành.