Trí óc của nhà thơ là đáy bể có rất nhiều thuyền bè chìm xuống.
Chủ đề
Văn Học
71 danh ngôn trong chủ đề Văn Học
Văn học có ý nghĩa rất lớn, nó là gia sư của xã hội.
Sách tôi viết như nước, sách của những thiên tài vĩ đại viết như rượu. Nhưng uống nước là nhu cầu của mỗi người.
Sự suy tàn của văn học cho thấy rõ sự suy tàn của một dân tộc. Hai cái này khi xuống dốc thì cùng tiến bước.
Khi tinh thần của tác giả vui vẻ thì sáng tác thường là hay nhất, như đứa con kết tinh của tình yêu thường đẹp nhất.
Mục đích của văn học là biến máu thành mực.
Nhanh chậm là trí, khéo vụng là tài. Kìa người trong bảy bước làm xong bài thơ, người phải mười năm làm xong bài phú. Như thế không thể lấy nhanh chậm mà phân biệt được tài.
Nếu hay thì kết thúc hạnh phúc, nếu không hay thì kết thúc bất hạnh. Tiểu thuyết nghĩa là như thế.
Xưa nay, sáng tác văn chương được gọi là tác gia đã khó. Được gọi là đại tác gia càng khó. Đại tác gia phải là những khuôn vàng thước ngọc trong nghề: có loại khuôn thước cho gấm thêu, có loại khuôn thước cho vải vóc. Trong lứa văn chương sành về gấm thêu, cũng có kẻ đi đến trơn tru bóng mượt. Những người như thế có thể gọi là tác gia.
Thành một nhà văn là một việc nhỏ, một nhà văn mà đời nọ nối đời kia, chi này truyền chi khác, lại là một việc rất hiếm và quý trọng trong giới văn chương. Trên đời những người rong ruổi trong rừng văn, cầm bút viết nên văn không phải là ít, nhưng nói về việc tâm tư linh hoạt, cốt cách cao kỳ hơn hẳn người thường, tất phải chí khí như vàng ngọc, thanh điệu như âm nhạc, sóng từ kết lại, phát ra thành văn, mới xứng là danh gia.
Người quân tử đời sau biết chăm chỉ học hỏi để sửa mình rồi dần dần trở thành người có văn chương, ấy là bậc nhất. Những người tập làm văn chương rồi thấy được nghĩa lý trong văn chương, đó là bậc thứ hai. Còn hạng bét thì chỉ có văn chương mà thôi.
Có tấm lòng làm nền, rồi sau mới có thể làm thơ văn: nếu không, thì ngày đọc vạn lời, ngâm ngàn bài cũng là lời điệu hời hợt bên ngoài, chẳng từ trong lòng sâu sắc, cũng như là hoa giấy, gốc rễ đã không, sự sống chẳng có, cũng chả khác nào chẳng có vật liệu gì mà làm nhà đấy ư? Làm nhà đã có nền rồi lại phải có gỗ. Mà kiếm gỗ không thể là thứ gỗ tạp nham, gỗ xốp, gỗ tạp loại quanh đầu làng đầu chợ: đã kiếm gỗ thì phải không ngại xa ngại khổ, phải tìm gỗ táu vàng kinh, gỗ lát vàng mới có thể làm rui, làm xà, làm kèo cột, vừa tốt vừa đẹp, mới tránh được cái bệnh lụn vụn cong queo.
Thần thoại xuất hiện ở điểm bắt đầu của văn học, và cũng ở điểm cuối.
Mỗi cuốn tiểu thuyết là một miền tư tưởng đan vào trong vương quốc hiện thực.
Làm nhà văn nếu không lý giải được những vấn đề có ích cho cuộc sống thì cầm bút mà làm gì.
Người xưa trong ý có giấu những điều không thể nói ra, mới mượn vần thơ để truyền đi những điều mình muốn nói. Nếu trong lòng không cảm xúc mà chỉ vẽ vời lòe loẹt thì làm sao mà có thể có những vần thơ tuyệt diệu.
Nhiệm vụ của nhà văn phải là bộ dây thần kinh để cảm ứng, phải là tay chân để công thủ. Muốn sáng tác những tác phẩm vĩ đại cho nền văn hóa tương lai, cố nhiên rất tốt, nhưng nhà văn đấu tranh cho hiện tại, đồng thời cũng đấu tranh cho tương lai nữa, bởi vì mất hiện tại làm gì có tương lai.
Nhà văn nên viết bằng mắt và họa sĩ nên vẽ bằng tai.
Làm thơ, tuy quý cổ kính đạm bạc, nhưng phong phú rực rỡ không thể không có, cũng ví như tùng bách có thêm đào lý, có vải lụa còn thêm gấm vóc.
Thật đau khổ cho một quốc gia mà nền văn học cắt giảm vì sự cản trở của thế lực. Điều này không chỉ xâm phạm quyền tự do báo chí mà còn đóng kín trái tim của một dân tộc, cắt xén trí nhớ của nó.